Xô nát thơ

Posted: 02/10/2013 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi
Tặng nhà thơ Trần Quốc Thực

suy_tu

Lời dẫn: Bài thơ viết cách nay 13 năm, lúc Trần Quốc Thực còn sống, vừa đến chơi, tặng thơ cho Nguyễn Khôi (anh quê Hà Nam, là một Nhà thơ đích thực, có số phận hẩm hiu, đau buồn) nay xin đăng lần đầu để chia sẻ cùng các bạn thơ, cũng là chút tình tưởng nhớ Người bạn thơ đã khuất (Bài thơ Nguyễn Khôi có mượn một số ý thơ của Trần Quốc Thực để vận vào thân phận của Thi sĩ)

55 tuổi đầu lần tìm về nơi mẹ
Thiêm thiếp âm dương đỡ khuyết mảnh tâm sầu
Về đến Vực Bầu bụng nhớ sang nhà Chị
Lối ngõ mịt mờ
giấc trưa ở đâu ?

Thanh bình đấy
Cơn bão nào xô đổ chồng bát đĩa ?
Mình yêu ơi, đâu mái nhà đôi ta xanh ?
Ngoài kia
sông thở dài
mưa rì rầm xa xăm mãi
ngằn ngặt trăng
để Ngón Út
âm thầm “khóc”
hoài thương con gái
hun hút đường sông
để con tim tan trong nắng gió võng Ngô Đồng.
Thôi,
rượu
cũng bỏ rồi
còn điếu Thuốc Lào hút tụt vào trong nõ
hoàng hôn nhạt nhòa
dẫy phố dài mảnh khảnh cuối trời đông.

55 tuổi đầu – thảng thốt sợ
Tiền không
Nhà không
ngồi đối thoại với những ngày tận cùng thế kỷ ;
Còn bình yên
tìm về nơi mẹ
để giấc mơ tuổi nhỏ
thanh bình.

Ôi, Thơ là thơ để ta đọc một mình
Thơ là thơ để ai đó nghe phần âm bản
Người xưa ca: “Sự sống chẳng bao giờ chán nản”…
Còn đêm rày
Mai nở bất ngờ Xuân.

Nguyễn Khôi
Góc thành nam Hà Nội chiều 30-12-2000
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.