Mưa Sài Gòn xưa và nay | Huyệt tình tôi kết

Posted: 03/11/2013 in Châu Thạch, Thơ

Châu Thạch

thieu_nu_trong_mua_2

Mưa Sài Gòn xưa và nay

Trời Sài Gòn ngày nay mưa đã khác
Không đổ òa để em ướt tóc, vai
Dẫu cho em chạy trốn bước chân dài
Hay nấn ná đợi anh cùng theo gót.

Trời Sài Gòn, mưa ngày xưa vị ngọt
Trên môi em anh thấy mọng màu son
Mưa ngày nay chắc vị ấy không còn
Anh đoán thế vì em đâu có nữa.

Mưa Sài Gòn ngày xưa còn hai đứa
Mưa ngày nay mỗi đứa mất một người
Vẫn song đôi, vẫn có tiếng nói cười
Nhưng bên cạnh không phải người xưa ấy.

Mưa Sài Gòn nơi đây và nắng đấy
Anh và em xưa mưa nắng chung đường
Nay khác tình, khác cảnh, khác yêu thương
Mưa hay nắng đâu cần nhau em nhỉ.

Mưa Sài Gòn! Mưa Sài Gòn mộng mị!
Đi trong mưa, anh mơ loạn đèn màu
Con đường nào hai đứa lại gặp nhau?
Mưa, mưa mãi, mưa dài, mưa chẳng dứt!

 

Huyệt tình tôi kết

Khi em trả tập thơ tình tôi viết
Tôi đem chôn vào hai mộ trong đời
Mộ trong hồn huyệt đã kết em ơi
Mộ trong đất nát tan rồi giấy, chữ.

Bốn mươi năm tưởng quên rồi ngôn ngữ
Những thư xưa lặng lẽ hóa linh hồn
Không nằm yên cho ký ức vùi chôn
Mà hiển hiện thành bóng hình vất vưởng.

Trong cơn mộng cánh màu bay tám hướng
Em đi trong mực tím giấy tinh khôi
Con tim anh nhịp trẻ đập bồi hồi
Để bừng giấc lòng đau tình đã biệt.

Những đêm trắng mình với mình đơn chiếc
Những ngày xuân, thu, hạ rất cô liêu
Những mùa đông rỉ rả suốt bao chiều
Thư từng lá như hiện về vỡ vụn.

Tôi cố nhớ từng trang xưa tủn mủn
Những lời yêu sao giống những lời thơ!
Những câu văn vụng dại đến không ngờ
Nay lóng lánh thành ngôn từ buốt giá.

Khi em đem tập thơ tình đến trả
Em biết không, em biến hóa không ngờ
Thoát hình hài em nhập hết vào mơ
Để từ đó tôi một đời theo mộng.

Một đời tôi di hoài trong ngưỡng vọng
Trong ước mơ trong chờ đợi viễn vông
Muốn quên đi mà không giết được lòng
Ai ác quá, cho huyệt tình tôi kết!

Châu Thạch
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.