Ném viên sỏi xuống hồ Tiểu Thúy | Xưa

Posted: 04/11/2013 in Thơ, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

mat_ho_gon_song

Ném viên sỏi xuống hồ Tiểu Thúy

Ném viên sỏi xuống Hồ Tiểu Thúy
Nước xôn xao hay lòng xôn xao
Ta muốn nhảy xuống hồ tự tử
Nhưng hồ nhỏ quá, e hồ đau.

Sáng ta đến sớm hồ còn ngủ
Bóng ai thơ thẩn đáy hồ chơi
Ðời cứ vỡ như bong bóng nước
Hồ vẫn lững lờ chiếc lá trôi.

Một viên sỏi nhỏ, dăm vòng nước
Như đẩy hồ ra khỏi giấc mơ
Ta lạc giữa những vòng nước tản
Ði miệt mài không thấy bến bờ.

Nhìn bóng ta như ngọn giả sơn
Lung linh nước chảy ngược lên nguồn
Nắng khua kẽ lá trên sườn núi
Soi trái tim hồ mơ muôn phương.

Một thoáng ta nhìn ta bỗng lạ
Thăm thẳm đâu từ đáy nước sâu
Ngủ với đáy hồ như đá sỏi
Êm ái rêu phong bóng mịt mù.

 

Xưa

Dốc xưa

Dốc xưa cao lối em mơ
Ðứng bên ngựa gỗ người về xa không
Nữa mai tay bế tay bồng
Ngựa ô đi trước ngựa hồng theo sau.

Về xưa

Không làm sao viết nổi một câu thơ
Khi nghiêng tim chắt không ra một chữ
Hay… không ấy… ta đền em một nụ…
Cho mai sau nồng tận về xưa

Mắt xưa

Xưa em ngõ vắng một mình
Ta nghe tim nhỏ tỏ tình lá cây
Hồn ta lạ suốt cơn say
Rượu ta mấy cũng không đầy mắt xưa.

Đặng Kim Côn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.