Sợi tóc

Posted: 30/11/2013 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh
Với mình, cho ngày Sapphire 30/11, này Kim.

vo_chong_thieu_khanh
Vợ chồng tác giả

Có gì lạ lùng như sợi tóc
Cứ nhạt dần khi mình vẫn đậm đà thương
Cả những sợi trắng từ khi mới mọc
Mà vẫn dịu dàng chung một mùi hương

Mỗi buổi sáng lẫn trên nền gối trắng
Nhánh mơ xưa trong những khúc tình ca
Như dấu hỏi hồn nhiên nằm lẳng lặng
Anh mềm lòng: hạnh phúc ở đâu xa!

Anh se sẻ lùa thêm hơi thở mới
Cho ấm tóc em giữ chúng chậm phai màu
Tiếng khúc khích em cười trên mặt gối:
“Đầu bên đầu sợi tóc dễ lây nhau!”

Hỡi cô Tấm ngày xưa trong trái thị
Có hiền như sợi tóc nép trên vai?
Ôi không giống như trong nhiều truyện kể
Rằng ngàn năm công chúa cứ xinh hoài.

Em khẽ đọc bài thơ xưa anh viết
Anh dột lòng không thấy tóc em xanh
Anh ngây ngất với trăm điều chưa nói hết
Hay tóc tình xưa chưa kịp đọng thơ anh?

Như bài thơ, cuộc sống cũng vần bằng vần trắc
Dù dưới trăng vẫn nhớ lúc bên đèn
Qua ghềnh thác nhớ ngọt bùi trăng mật
Trắng tự bao giờ sợi tóc vẫn thân quen

Khi nắng gió hong tóc em khô vàng chẻ ngọn
Trong cuộc đổi đời trên rừng núi Phương Lâm
Đêm âu yếm thở làn hương tóc thoảng
Thương đời nhau sợi tóc cũng thăng trầm.

Mỗi cánh chim non bay chuyền ra khỏi tổ
Một chút màu xanh mái tóc chuyển sang con
Nhìn những đôi mắt trong bình minh rạng rỡ
Hai đứa mình trẻ lại vợ chồng son!

Sang kiếp sau cùng chia nhau buồn vui nữa nhé!
Mình đâu cần kết tóc để làm tin
Trên mặt gối vang nhiều tiếng cười và thấm nhiều ngấn lệ
Cũng từng nghe rộn rã tiếng tim mình.

Nay con mình có con – chúng mình có cháu
Ngót nửa con đường mới đó đã qua mau
Em sợi ngắn anh sợi dài trên ngực áo
Đâu phải tình cờ sợi tóc đổi cho nhau!

Saigon, 11/2013.
Thiếu Khanh
(Ngân Khánh Tình Ta)
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh

Thay vì in bài thơ ra tặng my better half nhân ngày kỷ niệm sapphire, nghe lời Nam Phương góp ý “ba viết ra gởi bằng Bưu Điện cho mẹ ngạc nhiên thì vui hơn”, mình đã cặm cụi nắn nót viết tay.

Viết bằng tay hết 40 câu thơ là một nỗ lực nho nhỏ, cần sự kiên nhẫn. Suốt 15 năm năm nay, từ sau ngày bắt đầu gõ bàn phím, những ngón tay cầm viết đã trở nên lóng ngóng. Viết được vài dòng, chữ quíu lại như người say rượu chân đăm đá chân chiêu. Tuy vậy gần suốt buổi sáng mình viết đi viết lại nhiều lần, hỏng mất bốn tờ giấy A4 thì thấy tạm (đọc) được. Và nỗ lực đã được đền đáp khi, hôm 28/11, “Phần nửa tốt hơn” của mình bất ngờ và cảm động nhận được phong thư từ Bưu Điện – gởi Bà Thiếu Khanh, với bài thơ Sợi Tóc.

Mời đọc thêm:

Nhà thơ, dịch giả Thiếu Khanh qua bà Nguyễn Thị Kim Anh:
http://www.luanhoan.net/gocchung/html/gc-12-03a.htm

hay:
http://nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=6698

Đã đóng bình luận.