Mùa Xuân gởi người năm cũ | Châu Đốc một tình yêu | Cai Lậy từ đây vắng một người

Posted: 04/12/2013 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

canh_ao_ba_ba

Mùa Xuân gởi người năm cũ

(Cám ơn hạnh phúc một ngày
Với ta cũng đủ đời nầy nợ em
)

Qua con rạch nhỏ về lại xóm
Thăm người bạn cũ mấy mươi năm
Vẫn áo bà ba màu tím nhạt
Mắt buồn, mái tóc đã hoa râm !

Cây khế năm nào còn sai trái
Mai vàng nở rực một phía sân
Dường như hạnh phúc mang hương gió
Chim hót vườn sau nghe quá thân !

Đầu làng cuối chợ thay đổi hết
Nhắc thời tiểu học bỗng buồn hơn
Cùng cất nhà chòi, chơi cút bắt
Em cứ giận anh, cứ dỗi hờn !

Ba chìm, bảy nổi còn được sống
Giữ gìn hương hỏa mãi nghe em
Mồng tơi vẫn tím tình một thuở
Em vẫn còn duyên nét chủ điền !

Nhớ về kỷ niệm thêm luyến tiếc
Mộng ước chung đôi trả lại người
Mắt xưa chợt hiện niềm vui cũ
Những giọt đời vàng nắng xuân rơi !

 

Châu Đốc một tình yêu

Nắng gượng thở, mây thả hồn trên núi
Lá bồ đề reo tiếng phạn vi vu
Ba nhánh sông, phù sa như tươm mật
Phía Cồn Tiên, huyền ảo chút sương mù !

Quê lụa Tân Châu, mùa xuân khép nép
Bỗng thèm thương màu áo tím sen bay
Và, lòng anh ngập tràn mơ ước cũ
Buổi ban đầu, tay chẳng muốn rời tay !

Quán bến tàu, ngụm cà phê đăng đắng
Bay qua tay sợi khói thuốc treo hồn
Bạn bè nhớ, quên đầy trong ngăn kéo
Nhìn cuộc đời cứ bàng bạc như sương !

Chuông giáo đường ngân vang vào nỗi nhớ
Dõi mắt nhìn, biền biệt những chốn xưa
Trên ngã rẽ, khi buồn, vui đối mặt
Nói bao giờ cho hết chuyện nắng, mưa !

Anh với em, ân tình cùng chia sẻ
Vườn ái ân, ngày tháng lạ đâm chồi
Mở cánh cửa cho lòng nghe chim hót
Đời dẫu gì, cũng đáng sống em ơi !

 

Cai Lậy từ đây vắng một người

Nhớ mãi tháng mười về Cai Lậy
Ghé nhà thằng bạn ở xóm trong
Đường mưa bùn dính lem lấm áo
Một chút buồn khơi cứ chạnh lòng !

Với tuổi hai mươi đời phơi phới
Tâm hồn chưa vướng bận vì ai
Sáng uống cà phê bên quán nhỏ
Cô chủ cười duyên, mái tóc dài !

Bạn vỗ vai tôi, nhìn khói thuốc
Được không, tao sẽ mối mai cho
Bỗng dưng lòng thấy xao xuyến lạ
Bỏ cù tô hủ tiếu Mỹ Tho !

Mấy năm sau đó quay trở lại
Quán cũ, người xưa thương nhớ thêm
Mới hay em đã rời phố chợ
Xứ lạ, làm dâu miệt Cạnh Đền !

Tôi chưa quên được đôi mắt ướt
Nét buồn biền biệt phía trời xa
Bánh bao Cai Lậy đâu như trước
Đã mất từ lâu vị đậm đà !

Trúc Thanh Tâm
(Châu Đốc)
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.