Đứng bên đời, gọi gió | Gọi Mỹ Tho | Em, và Mỹ Tho, và tôi

Posted: 10/12/2013 in Thơ, Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa

thieu_nu_chieu_thu

Đứng bên đời, gọi gió

Cánh cửa nào em mở ra hong tóc
gió sẽ lọt vào từng sơị li ti
tóc bồng bềnh em, ngàn sợi nhỏ
phả giữa đời anh một thuở tình si

gió sẽ về bên em, biển lộng
như giấc mơ ngoan tha thiết gọi mời
em sẽ đếm trăm ngàn lời gió thổi
bay qua tình anh mắt liếc, môi cười

gió sẽ tung áo em bay ngược
cho anh được nhìn tơ nỏn lông măng
thân thể em hiện nguyên hình, áo mỏng
bờ ngực vun cao như cát, hằng hằng

cũng có thể biển làm em ngây ngất
biển vờn quanh phủ dụ tình em
em sẽ thấm những mệt nhoài cát lấp
phù sinh là một cõi mê man

anh sẽ đứng ở bên đời, hú gọi
gió hãy về quấn chặt lấy thân em
lời ước hẹn sẽ vơ cùng dịu ngọt
tình trăm năm trong một phút ngọt mềm.

 

Gọi Mỹ Tho

cho Phượng Hồng

Bên này buổi sáng trời mù sương
Hàng cây đứng im lìm sững gió
Cái lạnh đâu mà nghe lạnh thế
Anh đầu sông nhớ mãi cuối sông

Ở đầu sông nhớ mãi một mùi hương
Từ xứ Mỹ Tho làm lòng anh rộn rã
Mỗi bước xa em chừng như rạn vỡ
Cõi lòng ta, thác đổ tự bao giờ
Cõi ngàn xưa trời đất ngẩn ngơ

Anh làm người tình xa lơ xa lắc
Biết Mỹ Tho tự thuở yêu người
Ôi Mỹ Tho như vạt nắng cuối trời
Tỏa rộng giữa lòng ta bát ngát

Bây giờ mùa thu đất trời im bặt
Cả bầu trời xứ Mỹ chao nghiêng
Ta thấy lòng ta rộn tiếng thủy tinh
Kêu rủng rẳng từ Mỹ Tho xa lắc

Có phải tiếng em cười trong khoảnh khắc
Dội qua biển trời đến tận nơi đây
Dội xuống lòng anh áo lụa vơi đầy
Lụa mát rượi như tình yêu tháng chạp

Bây giờ mùa thu mưa bay lất phất
Anh thấy quanh mình đầy ắp Mỹ Tho em
Khúc tình ta là dòng suối mát êm
Câu lục bát chảy qua miền niên thiếu.

 

Em, và Mỹ Tho, và tôi

Tôi đến đó bắc cầu yêu em có phải?
Như dề lục bình màu tím trôi sông
Sóng nước Tiền Giang làm tôi tê dại
Bên em tôi dừng chí tang bồng

Vì em tôi làm bài thơ thứ nhất
Như quen biết Mỹ Tho tự thuở bao giờ
Tôi lục lạo trong tôi câu ca dao rất cũ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu.

Tôi chở em trên những hoàng hôn tỉnh lộ
Trông khói đốt đồng bay tản mạn như mây
Chợt nhớ câu hát quê tình của Bắc Sơn thương rau đắng
Tôi cũng vì em mà thương bến nước sông Tiền

Bây giờ có em và dòng sông nước chảy
Như bến phà đêm đợi khách qua Cồn
Tôi đã lại có thêm Mỹ Tho yêu dấu
Chảy mãi trong tôi những đụn cát chon von

Em là bài thơ tôi yêu quí nhất
Xin cầu kinh sám hối rước em về

Trần Yên Hòa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.