Phú Tân thương nhớ | Chuyện thời sự | Một chút mưa thơm

Posted: 19/12/2013 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

phu_tan

Phú Tân thương nhớ

Về thăm Phú Mỹ, chiều chợ nhóm
Thau cá linh non chạy trúng mùa
Rổ bông điên điển, khoanh bông súng
Chợt thèm kho quẹt với canh chua

Sáng ghé Chợ Vàm, đâu cũng lạ
Sông Tiền nước cuốn lục bình trôi
Cồn Châu Ma ngủ trong sương sớm
Hồng Ngự vời xa một phía trời

Nhớ xóm lò rèn, quen tiếng búa
Thương làng Hòa Hảo, mái đình xưa
Mấy cây me lão mùa kết trái
Đường đất nổi sình theo dấu mưa

Mới đó, mù sương phai mài tóc
Nghĩa tình vai nặng gánh ước mơ
Kỷ niệm còn đầy trong ký ức
Mà lạc đời nhau mấy bến đò !

 

Chuyện thời sự

Riêng tặng 2 anh Mang Viên Long và Ngô Nguyên Nghiễm

Một thời chinh chiến tàn khốc đó
Dòng sông dậy sóng, máu thây trôi
Nghe quen tiếng súng như rang bắp
Pháo dập từng nơi dội đất trời !

Chất độc tràn lan trên đất mẹ
Những vành tang trắng, lệ nhớ thương
Từng lớp người đi, không về nữa
Từng lớp đấu tranh cũng xuống đường !

Hỏa châu thay pháo hoa rực sáng
Vậy mà, đâu đã hết chiến tranh
Trong yên bình đó nghe đau điếng
Giặc của thời cơ cứ hoành hành !

Ta lọc được gì qua nhân nghĩa
Đời chưa bình đẳng, lắm điêu ngoa
Vết thương từ phía quân thù tặng
Chưa đau bằng phản bội phía quân ta !

Trường đâu phải nơi nào cũng xanh sạch đẹp
Thầy dạy rập khuôn, trò chẳng sáng kiến gì
Thời đại thông tin còn xài bùa, phép
Nói dối an toàn, sự thật giấu giếm đi !

Ông bà ta, sợ tình người bạc bẽo
Bằng mặt nhau nhưng chẳng bằng lòng
Tưởng ôm cây đứng cho mình thẳng
Đâu biết rằng mình đã bị cong !

Em thấy không, bầu trời đầy khói bụi
Trái đất nóng lên, bão lũ tung hoành
Ta đang hạnh phúc hay những người cùng khổ
Rừng núi, đồng bằng càng lúc mất cây xanh !

Đất nước ta ơi, mấy ngàn năm đó
Còn nhân dân, còn gặp những nụ cười
Điều sợ nhất khi mất đi văn hóa
Khi đồng tiền làm chủ những cuộc chơi !

Đừng khóc nghe em, hãy dành nước mắt
Để một lần khóc những người thân
Để được khóc khi đầu thai kiếp khác
Những ẩn tình chưa chắc được giải oan !

(Cuối năm Quý Tỵ – 2013)

 

Một chút mưa thơm

Đất quê ta hai mùa mưa nắng
Ngồi bên nhau hát khúc ân tình
Thời sự điếc tai, mờ con mắt
Vậy mà, đâu hết chuyện trong kinh

Chưa ra sông cái nên đời hẹp
Tình nghĩa bạn bè lại thênh thang
Trăm năm thoáng chút phù du đó
Róc rách đời nhau nhịp suối đàn

Trường học cho ta thêm kiến thức
Trường đời mọi chuyện lại khác xa
Chim trời cá nước đâu mấy thuở
Xin cạn hôm nay những đậm đà

Mai đây dâu bể còn thay đổi
Dẫu gì cũng đọng chút mưa thơm
Có những điều, cám ơn không nói
Có những điều, nói chẳng cám ơn !

(15.12.2013)

Trúc Thanh Tâm
(Châu Đốc)
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.