Ký ức | Kể hoài chuyện cũ | Đậu đen đậu trắng

Posted: 20/12/2013 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

tre_tho_tha_dieu

Ký ức

Những ai cậu ấm cô chiêu,
Làm sao có những cánh diều tuổi thơ,
Làm sao biết bụi biết bờ,
Buổi trưa dang nắng tắm hồ tắm sông,
Làm sao biết ruộng biết đồng,
Biết mùi lúa chín, con còng, con cua,
Tiếng gà nhảy ổ giữa trưa,
Những đêm thao thức cơn mưa đầu mùa,
Những ngày tháng chạp gió lùa,
Thương ơi, dĩ vãng quê mùa giản đơn,
Dù không huy hoắc, vàng son,
Cũng là rún cắt, nhau chôn của mình.

15.12.2013

 

Kể hoài chuyện cũ

Nhìn đứa học trò lớp bốn,
Ta nghĩ nó hết đái dầm,
Ăn uống ngủ nghê các thứ,
Mẹ cha của nó phải chăm.

Vậy mà đầu năm lớp bốn,
Ta đành giã biệt gia đình,
Ra đi không còn mái ấm,
Kiếm vài con chữ mưu sinh.

Đêm ngày thương cha nhớ mẹ,
Ốm đau thui thủi một mình,
Chẳng ai nấu cho miếng cháo,
Thèm nghe một tiếng hỏi thăm.

Thế rồi mấy năm cha mất,
Làm sao có cá mà ăn ? (*)
Quê hương hoang tàn đổ nát,
Một trời lửa cháy đao binh.

Cũng nhờ dăm ba con chữ,
Trời thương lây lất đến giờ,
Già rồi kể hoài chuyện cũ,
Nhớ hoài ngày ấy bơ vơ.

(*) Mồ côi cha ăn cơm với cá,
Mồ côi mẹ liếm lá đầu đường.

14.12.2013

 

Đậu đen, đậu trắng

Tặng VVT

Bạn bảo tôi “lăn tăn”,
Làm sao mà thiền được,
Tôi chỉ sống tự nhiên,
Như nước về chỗ trũng.

Tôi vẫn còn tri giác,
Biết cái đúng, cái sai,
Vẫn còn hai con mắt,
Và cả hai lỗ tai.

Bạn hãy tìm cái chai,
Đậu đen và đậu trắng,
Vài ngày bạn sẽ thấy,
Chai toàn là đậu đen.

Mở mắt nghe nói dối,
Thấy cái ác hoành hành,
Toàn gam màu u tối,
Làm sao mình an lành ?

17.12.2013

Huỳnh Minh Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.