Hoàng Xuân Sơn
Chờ. không ngóng
xănxăn vô mộng
chợt sóng nằm nhoài
thuyền. tuồng như mệt
ụ trầm xa khơi
trên bãi phóng tình
có con chim cát
rúc theo cỏ bồng
bới xanh tìm hạt
ngậm rồi kim khâu
buổi chiều dương liễu
nắng bỏ vô rừng
nên buồn yểu điệu
một trần dang xa
một lần háp nhớ
biển biển biển biển
thu tay ngờ ngợ
ngón trỏ lên đồi
chỉ quanh đường ngắm
mây xuyến vĩ cầm
cùng hai mắt nhặm
Từ từ, cũng
rắn mắt
còn một lũ người
hai tay thu vén
cuộc chơi nồng nàn
em cứ bồng bềnh theo anh
có khi mây bão
rác nhằm bụi thiêng
trần gian chung
mànỗi riêng
đố ai xẻo được
tâm thiền của duy
một mình một mình rất
. tư
thì thôi bước dặm
cũng từtừ
thôi
(hai mươi bảy tháng tám mười ba)
Hổ. chấm. xuống hàng
tôi ngồi vắt vẻo. nên thơ
bình tâm. như có một giờ triệt tiêu
xô hết tôi ra mọi điều
mà sao hiu quạnh vẫn kêu. thống. trầm
trầm ngâm. à. rồi trầm ngâm
như tượng? ồ. không
một khúc cầm [sững]ngang
tôi ngồi thấp thỏm. sang trang
bê bết xuống hàng
quyển khép tràng thiên
xin đừng nhại tiếng thuần. nguyên
da thơm cấy lại hương miền vô sinh
Buồn tôi
phố sữa lên đèn
nhớ hương tóc mạ
ru đền ấu thơ
nhớ tôi
từ thuởđến giờ
biết tôi đâu?lạc
mà ngơ ngác tìm
nhớ giọng cười
của buốt tim
và tiếng khóc của nổi chìm
sơ sinh
thấy tôi
khỏa lấp bóng mình
trong cơn nhập động
phồn vinh
úa
tàn
Bài rủ rê mùa xuân
nằm lây lan cả cánh đồng
từ tháng giêng nồng
qua tháng hailơi
tới khi chộ ánh mặt trời
là nheo đốm sáng của lời vô tư
dậy. loay hoay. ngắm
từ từ
dẫn tới hương đẩu. thừa. dư
vạn ngày
à. cuộc đời. cũng hay hay
dù vui rất ngắn
mà đầy nhiệt tâm
xin nhau đừng có ngại ngần
xáp dzô lân cận
một lần. rồiqua
Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi



















