Tôi đã thấy mùa hè đột biến | Người trở về | Bắt đầu mộng du

Posted: 31/03/2014 in Nguyễn Nhựt Hùng, Thơ

Nguyễn Nhựt Hùng

young_man_and_book

Tôi đã thấy mùa hè đột biến

Tiếng ve sầu rơi ra khỏi tàn cây đi thăm dò cái chết bỏng của mặt trời
tôi làm đầy nỗi buồn của mình bằng những lãng quên đột ngột bung nở
người họa sĩ già đang ngồi vẽ lại một vết chích đen xám bất thường
những đám mây bị nhốt phía bên kia dãy hàng rào có màu tức giận

Sau những đêm dài thức trắng con đường mòn mang vẻ mặt hân hoan
cái lưỡi cuối cùng còn lại của sự tưởng tượng đã nằm sâu dưới lòng đất
một đứa trẻ bắt đầu hát về ngôi nhà diệp lục chứa đầy ánh sáng
hương thơm trên bàn tay của nó đập nhẹ nhàng bởi một lồng ngực ấm nóng

Tôi thèm từng tiếng nói mà ai đó đã đem đi giấu trong một cái chai
thành phố đổ một cái bóng đen khổng lồ rồi òa lên nức nở
trong căn phòng ngày càng già đi những cái ly kể cho nhau nghe câu chuyện về giọt nước
nơi tôi đã từng khát khô vì những bài thơ không có chữ của mình

Phấn hoa bay làm không gian đầy những đốm xâm hại màu đỏ
con mèo nằm dưới bóng của tiếng kêu và tận hưởng món ăn quen thuộc trong giấc mơ
vỉa hè hoa cương tôi bắt gặp tia nhìn của chiếc lá mùa trước tuyệt thực
hơi thở rời khỏi tôi và trốn vào trận ốm của thời gian

Hàng bọ cạp vàng khóc rũ rượi vì sự hờ hững của bản Bolero mùa hè
cô gái đã đánh cắp những giác quan của tôi mặc váy hồng chen chân vào thời tiết
những xác ve nhợt nhạt với khuôn mặt bất an
tôi rời khỏi chỗ ngồi của mình và đi như một đôi cánh thì thầm.

 

Người trở về

Người trở về trong nỗi nhớ đồng dạng
vết chùng bong như mảng da khô

Thời gian là thứ khoái cảm tẻ nhạt
tôi đang cố nuốt lấy nó trong căn phòng 9m²

Bài thơ cũ đã bốc hơi ngôn ngữ
một đốm bụi trở lại ngả màu

Người trở về xanh như vòm lá
tấm chăn mềm xuất hiện một vết cắn sắc bén

Con kiến khóc trên đầu ngón chân
đường ray gỉ nấp vào những con đường

Những tấm hình của tôi màu xám dán chi chít trên một bức tường
đôi mắt rụng vào tận hưởng im lặng

Người trở về như tiếng thét nhiễu loạn
Edvard Munch chảy máu qua tôi
mùi tinh trùng cứ thế để khô
bay thì thầm một đôi tay đánh mất.

 

Bắt đầu mộng du

Người phụ nữ áo chùng trắng bước ra từ những bụi trường xuân
bà ta bắt đầu kể về những đốm máu cháy khét ở Marathon Boston
khi đó tôi đang đọc Biên niên ký của mưa
một con chim tội nghiệp khóc trong nắng mệt mỏi

Những đứa trẻ hát thánh ca đầy vẻ say mê
một cái tên bị gặm nhấm dở dang giờ đã quay trở lại
tôi vẽ những con mắt bằng giấy rồi cất vào một cái hộp
ánh sáng tuồn qua ô cửa phủ lên đầu những đứa trẻ đầy rực rỡ

Bộ xương cá màu bạch kim bơi trong lồng kính
con đường mòn trong hơi thở đang hình thành
đôi cánh cẩm thạch vừa bay vừa dè chừng một ý nghĩ
người phát thanh viên tuyên bố hai quả bom đang ửng đỏ giữa mùa hè

Và người phụ nữ chợt im lặng với mái tóc mùi diệp lục
những cánh trường xuân héo đi như một khuôn mặt già nua
tôi lặng lẽ bước tới ghế sô pha đánh thức một giấc ngủ của mình
từng bàn tay trong bóng tối nhẹ nhàng thơm hơn cả âm thanh của gió.

Nguyễn Nhựt Hùng
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh minh họa

Đã đóng bình luận.