Trần Vấn Lệ
Chút mây trời cũng nghe bao la
Giở lại chồng thơ, thơ rất cũ, dừng lâu, rồi khép lại đôi mi. Bởi nhìn đâu cũng đường xa ngái! Anh biết em đi chẳng trở về…
Thơ của Thái Can hồi rất trẻ, trăm năm rồi đó, đã trăm năm! Người làm thơ chết, thơ không chết, thơ sống với đời, ai đó ngâm!
Ai đó…là ai? Em? Có thể! Là tôi? Có thể…chẳng là tôi! Cũng mong tất cả vào tro bụi, nói để mà nghe, hỏi thế thôi!
Mười bảy tuổi em…đừng áo thụng, đừng che đầu nhỉ nón Công Nương…Và tôi chưa vội đi lên núi, chưa thấy lòng mình như Núi Non!
Mười bảy tuổi xưa, chừ mấy tuổi? Thơ-trăm-năm, kìa, thơ-trăm-năm, tại sao ông Thái Can làm vậy? Nói với người hay nói với Trăng?
Dặm ngàn liễu khuất…Sương che mắt! Nghe nhói trong lòng một xót xa. Ờ nhỉ ai xa mà chẳng xót? Chút mây trời cũng nghe bao la…
Giở lại chồng thơ, thơ một thời, bỗng mờ con mắt giọt mưa rơi…Một câu, buồn giết người ta được, lỡ đọc rồi nên sống chẳng vui!
Năm mười bảy tuổi em đừng nhỉ đừng xuống đò sang bên kia sông đừng nón Công Nương che bóng Nguyệt đừng mây bao la trời mênh mông…
Một lòng tôi trăm hướng
“Em thơ chị đẹp em đâu?”. Đứa nhỏ đó lắc đầu: “Thưa ông, tui hổng biết!”.
Người đàn ông đứng miết. Bốn mùa cứ trôi qua. Đứa nhỏ đó đã già / theo từng năm từng tháng.
Chân bon ngựa còn nản, người đàn ông đứng hoài, rồi tuyết đọng trên vai…rồi bụi rơi thành tượng!
Rồi một cơn gió chướng, pho tượng đó xiêu xiêu. Đứa nhỏ đó, một chiều, đi ngang rơi nước mắt…
Chị đẹp có đẹp thật / như người kia hỏi không? Đứa nhỏ nghe nhói lòng, phải chi mình đáp nhỉ…
Chị đẹp em ra bể, chị đẹp em vượt biên, ai cũng chúc bình yên, chị bình yên…mất tích!
Mấy mươi năm tờ lịch còn Ba Mươi Tháng Tư. Người đàn ông bao giờ…có nấm mồ trên núi.
Pho tượng kia,…điểm cuối / người ta nhớ Quê Hương. Chị đẹp là giọt sương…bây giờ còn trong mắt!
Nam Mô A Di Đà Phật! Ước chi tôi là bùn, nở ra đóa sen hồng, một lòng tôi trăm hướng…
Xe chạy vào một con phố sương
Từ Santa Ana trở ngược, tôi về LA lúc chiều. Chân trời nắng xiêu xiêu. Tím loang loang tường phố…
Tôi nhớ bài thơ cũ – bài Tím của Yên Thao. Nhẩm đọc nghe nghẹn ngào…nhớ lại thời xưa lắm.
Hai bàn tay vừa nắm, hai bàn tay vừa xa. Một hoàng hôn hoàng hoa phôi pha màu nắng tím…
Tim tím khung cầu, mây tím rịm…Em à em đã tím chiều ơi. Con sông vẫn rộng hai bờ nước, một chiếc đò ngang chở nắng trôi…
Đò chở em về bên nớ, mất! Bên ni bờ, bờ sông hoang liêu. Một chòm lau lách ôm đầu gió, từng nhánh nghiêng nghiêng rụng nắng chiều…
Tôi về chiều bay bay sau xe. Los Angeles nắng như nhòe. Tường vôi nắng tím. Bờ hoa tím. Và những tường gương, ai mắt hoe?
Không được cúi đầu hôn nắng tím, tôi gục đầu hôn cái volant. Ô hay kỷ niệm không hề chết bởi Tình Yêu Tình Yêu Muôn Năm?
…Và tôi về Los chiều như vậy, xe chạy vào một con phố sương…
Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi



















