Bản thông điệp tình người…

Posted: 28/04/2014 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

arlington_cemetery

Vợ chồng người Việt Nam
Vào tham quan nghĩa trang Arlington
Nơi cải táng liệt sĩ Mỹ Miền Nam thua trận
Trong thời nội chiến
Cách nay hơn một trăm bốn mươi năm.

Mấy trăm bia mộ sơn màu xanh
Xếp quanh tượng đài vòng cung
Nhìn xa … như tòa nhà Quốc Hội

Trên đỉnh
Nổi bậc hình người thiếu phụ quàng khăn sô
Tượng trưng cho các bà mẹ Mỹ Miền nam
Có con hy sinh trong phe lâm chiến
Chấp nhận
Thua cuộc.
Đầu hàng…

Dưới vách bệ tượng đài
Khắc nổi mấy vần thơ chữ Mỹ. Đại ý

“Ở đây chẳng có vinh quang hay tưởng lệ
Ở đây chẳng có binh đòan hay cấp bậc
Ở đây chẳng có tham vọng hay mưu cầu
Ở đây chỉ đơn thuần là nhiệm vụ
Những người nằm đây hiễu rõ
Họ phải trải qua gian khổ hy sinh
Liều mình và sau cùng là đã chết . . .”

Xem chưa hết bài thơ
Người đàn bà Việt Nam bật khóc!
Người chồng rút khăn giấy chặm nước mắt vợ
Rồi nhỏ giọng an ủi:

“Bình tĩnh chứ em .”

Người vợ bất hạnh nói nhỏ một mình như rên rỉ:

“Phải chi họ có chút tình người như vầy (!)
Những nghĩa trang Việt nam Cộng Hòa
Đâu bị đào bới đập phá …
Mồ mả con trai mình đâu đến nỗi rời rã nát tan !”
Người chồng cắn môi, lắc đầu
Dằn một cơn đau vừa nhói lên trước ngục, nói :

“Phải chi họ có tình người ư ?
Ảo tưởng làm gì để tự chuốc thất vọng hở em!

Bất giác ông đưa tay vịn lấy tượng đài
Mắt nhìn ra rừng mộ ngòai xa, rồi cất giọng như một diễn giả
Lời ông, không những làm người vợ nín khóc
Mà cả khách viếng nghĩa trang cũng im lặng đứng nhìn:

“ Em biết không !
Đây mới là bản thông điệp hòa hợp lịch sử của nước Mỹ
Họ viết rất kỷ, lâu dài , công phu và viết bằng mực tình người…
Viết từ tiếng kèn đón tiếp viên tướng tư lệnh Miền Nam
Phi ngựa đến doanh trại quân thắng trận Miền Bắc ký văn bản đầu hàng.
Bằng thâm tình của hai viên tư lệnh Bắc Nam ôm nhau
Bằng binh sĩ thua trận không một ngày cải tạo
Bằng hằng ngàn nghĩa trang phía đầu hàng khắp nơi luôn được chỉnh trang . . .
Bằng tòan dân Mỹ đều hiểu rằng
“Một người Mỹ bị nhục.
Dù Mỹ Bắc hay Mỹ Nam, thì cũng là người Mỹ bị sỉ nhục . . .”

Ông cao hứng dịch luôn những tâm ý từ tim óc của mình ra tiếng Mỹ
Nhiều khách viếng nghĩa trang vỗ tay tán thưởng đồng tình . . .
Người chồng nắm tay vợ, ôm bó hoa hồng đứng lên
Nghiêng mình cám ơn . . .rồi đi chậm rãi đến từng ngôi mộ
Họ đặt lên mỗi vách bia một cành hoa . . .

Nắng đã lên cao. Gió thu từ đồi núi thổi về.
Bầu trời ấm, mát.
Vợ chồng người Việt Nam đi sát vào nhau
Ông lại cất tiếng ngâm một đọan thơ thuộc lòng mà ông cho là bất hủ
(Của thi sĩ Thanh Nam dành cho tử sĩ Nghĩa Trang Biên Hòa trước đây)
Tiếng ông ngâm rất khẽ.
Có lẽ chỉ dành riêng cho mình vợ ông
Một người mẹ Miền Nam Việt Nam mất con nghe . . .
Mà cũng có thể cho hồn thiêng con trai ông nghe nữa!

“Ta như người lính vừa thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa
Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
Làm thân cây cỏ gục ven bờ
Chợt nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa”
*
Bây giờ thì đến lượt người chồng
Âm thầm nuốt dòng nước mắt . . .vào lòng!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sông Cửu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.