Truyền thuyết. 2

Posted: 05/05/2014 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

pho_tuong

thừng. chão [bện]
bắp tay cuộn. dâng. xiết [cổ]
thòi lòi đất khò khè
thở
bá thở. bố bỏ lên núi mất rồi
gã tượng đồng câng câng mặt
hệ. kệ mẹ tới đâu thì
giang sơn bề gì cẩu trệ
a thoòng nạo vét niêu cạ thủng nồi
con mắt mẹ lồi
phừng phừng đổ kinh ra biển
ngấu nghiến máu táp
nhoài rong
kéo kéo hò dô mũi thuyền lật úp
con rái nằm trổ kim
xuyên
mũi đinh tập tành ra bến
cọc nhọn khát chìm
buổi sinh ly

có ai như rợ chìm
trong khói hun chết ngạt chiều vàng
xiêm y kiểu chó mây đùn hằm hè táp
bóng dứt bóng
trụ rúc miếu đường than tru

trăng có khi buông dây câu
vào phế thần cổ tích
loài dơi vẫn đêm đêm truy lùng
xác đêm đêm hút bầm máu
cơn nứng thời đại chưa hề sản sinh ra thằng người
đầu bay mất chiếc mũ
rạn
trên đá
mùi hoắc dương

hai lần trì kéo vào không như bất tận
cái gọi là lớn lao khoảnh khắc
rốt cuộc nhỏ bề ti tiện
vượt qua dăm khúc đường nổi
bọn mình chỉ biết đắp ụ
này mu
nảy phồn vinh mặt trời. và tia cực liếm
táp hoàng hôn chao lượn đầy đồng
mác lóa tràn vực
thẳm

hắn bắt đầu bằng con số không
sơ sinh tập tành láu cá
đỏ hỏn oa oa kèn hiệu rúc
mời
nhũ sen dòng nẫu
tội mạ rung lên một tảng thịt mềm
nuôi dần cứng cáp đành rành lao công
chững chạc i tờ
cái nhón chân bờ đê
bỗng vụt lền hoang phế

có giọng điệu khác trong đời thường
ai u mê nghe ru
khúc hát chẹt đường trảm phố
sông mấy tuôn chèo mái bươn đi
một mình

Hoàng Xuân Sơn
19 dec. 2013
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.