Đặng Kim Côn
Mưa trên hầm đại liên
Thôi đâu còn buổi sáng nào ngủ muộn
Cho những giấc mơ chim hót ngọt ngào
Mưa trên bàn tay vẫy chào cuối phố
Mưa mắt em và… chợt hỏi tại sao
Thành phố em về bước chân mộng mị
Như mưa trên hầm đại liên đêm nay
Mộng mị như từng tiếng mưa trên lá
Tiếng hát hậu phương nhắn với mây bay
Như nỗi nhớ chao trong từng phiên gác
Nghe mưa nơi này nhớ quá mưa xa
Đêm xuyến xao trên hàng cây bã đậu
Muốn thức với mưa và thức với ta.
(1969)
Mưa đêm kbc 4100
Bốn ngàn một trăm đêm nay mưa
Co ro lòng một tấm poncho
Mắt chong thăm thẳm Tăng Nhơn Phú
Đồi và ta mờ trong hư vô
Ta và đêm chìm trong mưa rơi
Em và phố cũ mưa xa xôi
(Run run vạt áo xưa mưa bụi)
Dưng không ôm súng giữa trời, chơi
Thay hẹn hò bằng nỗi nhớ thương
Nghe mưa xao xuyến lạnh sân trường
Nhớ lần trốn học làm em khóc
(Trách nắng hờn mưa cũng chỉ buồn!)
Chi để bây giờ ai nhớ ai,
Bây giờ quặn thắt rào kẽm gai
Nghe mưa thao thức bên chòi gác
Thủ Đức lặng thinh tiếng thở dài
(1969)
Mặn môi
Ít ra trời cũng biết buồn
Nên chi Dục Mỹ chợt tuôn mưa rào
Tiếng mưa tiếng bước xuyến xao
Em về, nước mắt ngọt ngào vai tôi.
Em về, mưa mặn xuống môi
Một lần thăm biết mai đời có nhau?
Mưa đêm xưa, nụ hôn đầu,
Ba năm ai biết nỗi sầu trăm năm
(1970)
Đặng Kim Côn
Nguồn: Tác giả gửi



















