Trúc Thanh Tâm

Thiếu nữ và sen – Nguyễn Trung
Yêu người yêu cả buồn vui
Xin chị đừng để nhớ triền miên
Cho tháng ngày dài, dài thêm mòn mỏi
Lời yêu chị, tôi chưa hề gian dối
Trong lòng tôi, chỉ có chị là riêng
Cứ mỗi lần chị gọi bằng em
Sao tôi thấy buồn hơn trong mắt chị
Tóc chị xõa, kéo hồn tôi huyền bí
Đêm sẽ dài trong khói thuốc miên man
Chị ngập ngừng khi gọi bằng tên
Chính là lúc chị yêu tôi nhiều lắm
Chị cố nén tình mình trong câm lặng
Là vô tình, giết chết cả đời nhau
Thời gian nào dỗ ngọt nụ hôn trao
Tình đầu đời, trái tim bối rối
Tôi yêu chị nào đâu có tội
Chị dối lòng, lệ tuyệt vọng tràn môi
Yêu một người là yêu cả buồn vui
Biết được, mất khi tình trên lối rẽ
Mai mốt đây, chắc sẽ nhiều buồn tẻ
Chôn kỷ niệm sầu, xin gọi cố nhân
Giây phút bên nhau đời mãi vô cùng
Tôi hạnh phúc băng mình vào cuộc chiến
Những cánh thư còn một câu trìu mến
Chiến tranh vô tình, phải sống nghe anh !
Định Tường 1970
Đời như giọt cà phê
Đời buồn như giọt cà phê
Ngựa quen đường cũ, người mê muội hoài
Thân em bến nước mười hai
Kiếp ta trôi nổi nên hoài giang truân
Đời ai cũng có lỗi lầm
Đi mưa để ướt số phần công danh
Tóc dài trên phố áo xanh
Vẽ nên thời cuộc bức tranh muộn phiền
Đời còn gian dối đảo điên
Thời nay nhân cách người đem bán rồi
Dọc đường nhìn thấy nụ cười
Hóa ra ta nợ em rồi, nụ hôn
Đời chưa phân biệt oán, ơn
Nên sương khói phủ ngập hồn biển dâu
Trăm năm, mười thế kỷ, đau
Sơn hà nguy biến trắng màu tóc ta !
Châu Đốc, 10.5.2014
Khi mai nầy anh chết
Sinh nhật lần thứ 66, Châu Đốc, tháng 5 / 2014
Anh rất vui, trái đất chưa tận thế
Nên bao điều cần nói hôm nay
Xin tạ lỗi với những người đang sống
Cám ơn đời cho anh hạnh phúc, đắng cay !
Ngày ly biệt, em hãy nên bình tỉnh
Khóc nhiều rồi, đã mấy mươi năm
Cả đời anh, thăm chưa giáp nước
Nghĩ thêm buồn chuyện của thế nhân !
Đem theo anh, em đừng quên giấy, viết
Những tập thơ tình bè bạn in chung
Anh ký tặng để làm quà qua cửa
Thế giới bao la, chỉ một ngã tương phùng !
Chỉ biết được những giây phút cuối
Người yêu thầm và người lại yêu thơ
Anh trả lại trần gian bao vinh, nhục
Riêng tình em, anh mang hết xuống mồ !
Bạn bè xa, bao người hay muộn
Hãy nâng ly cạn hết rượu buồn
Anh nhớ mãi nụ cười của những người thân thích
Cõi sinh tồn nhiều lắm hoa thơm !
Tiếng chuông ngân qua tầng mây gió
Đưa hồn anh ra khỏi bến mê đời
Anh gởi lại bài thơ tình muôn thuở
Khi vở tuồng chuyển cảnh mới, em ơi !
Trúc Thanh Tâm
Nguồn: Tác giả gửi


















