Nguyên đán | Ngõ tình phai | Tưởng

Posted: 23/05/2014 in Thơ, Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa

toc_duoi_ga

Nguyên đán

Nguyên đán là nguyên si con gái
tóc đuôi gà lủng lẳng sau lưng
mắt mộng mơ, môi mọng, tuổi mười lăm
em đà lạt dòn thơm mùi mận chín

Em con gái nghĩa là trinh bạch quá
hồn nhiên xanh, màu xanh nụ tầm xuân
và rất hiền cùng hoa thơm cỏ biếc
như lòng em nguyên đán đẹp vô ngần

Anh, con trai, theo bước chân thiếu nữ
mắt lơ ngơ ngó mãi tuổi xuân thì
trái tim nhỏ lần đầu tiên cố thử
chợt lặng buồn như đánh hỏng khoa thi

Em nguyên đán nghĩa là em con gái
giấc mơ ngoan đằm thắm vỗ về em
nguyên đán cũng là nụ hoa hoang dại
nâng niu em bước nhẹ gót chân mềm

Anh đứng đó trông vô cùng tội nghiệp
một mùa thu lạnh ngắt đến bên đời

 

Ngõ tình phai

Lời tình nào em cho ngày nọ
Cũng tàn phai theo tháng năm rồi
Như con nước tràn qua cát nóng
Tan nhòa trên vị đắng bờ môi

Thấp thoáng đó một bờ vai cũ
Màu tóc xưa hong đậm tình nhau
Ta chen chúc nhục nhằn đủ thứ
bỗng hốt nhiên em nhạt phai màu

Con sông nước vỗ tràn thơ dại
gợi lòng ta nổi nhớ thương xưa
cơn mộng dữ mười năm lưu lạc
đất khách hoài ngóng một chiều mưa

Tình đã cạn mà ta lú lẩn
tưởng như ta trẻ mãi không già
ngõ phai nhạt… làm ta sân hận
cuộc tình xưa pha vị điêu ngoa

ta vẫn mãi một lòng hoài vọng
như lưu vong vọng tưởng quê nhà

 

Tưởng

tưởng sẽ về hân hoan như tết
có hương hoa cau thoang thoảng quanh vườn
có bát nước chè sánh xanh ngào ngạt
một mái tóc dài ngan ngát thơm hương

tưởng sẽ mùa xuân có nhiều én liệng
chim hót trên cao và đậu trên cành
có con bò vàng trên nền nhà cũ
và đàn gà tơ bới đất quanh sân

tưởng sẽ về dang tay bè bạn
kể chuyện trời mưa trời nắng xứ người
kể chuyện huyên thuyên ngày thơ ấu cũ
lòng vẫn hiền xanh như thuở đôi mươi

tưởng sẽ có em trong ta tuyệt đẹp
em tóc dài xưa và áo dài xưa
má núng đồng tiền lúng liêng câu hát
và nụ cười nào trong chiều mưa xưa

tưởng sẽ về…lòng ta cứ tưởng
mộng tưởng ươm mơ suốt những ngày dài
nhưng ta về đây mình ta quạnh vắng
khói bụi đầy trời đường phố nghịt xe

ngập cả lòng câu hát rong dạo nọ
ta thấy bơ vơ đến tận vô cùng
cái chốn mù xa tìm hoài mãi miết
tìm hoài, nhưng sao…một cõi mông lung

Trần Yên Hòa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.