Luân Hoán
Thưa ngài Đặng Dung
ngài ngồi mài kiếm dưới trăng
nỗi lòng thay lệ dần hoen đá buồn
gió đêm trăn trở quanh vườn
lá cành dần ngấm hơi sương nhạt nhòa
kiếm ngài mài bởi xót xa
bén ngời ánh thép sáng lòa hờn căm
núi sông oằn gót ngoại xâm
mênh mang trời đất dòng tâm sự đầy
chí khí dồn vào đôi tay
tóc râu dựng đứng chân mày uy nghi
không gian không dám thầm thì
tuyệt đối cung kính nam nhi xót lòng
trời không mây rộng mênh mông
lưỡi kiếm lấp lánh hoài mong rạng ngời
trăm năm tâm sự của người
vẫn còn vằng vặt trong tôi tuyệt vời
Phòng tranh
tặng Đinh Cường
đạp xe ngang nhà em
thấy mẹ em ra cửa
hình như bà ngó lên
ta đạp như phỏng lửa
mẹ em và cả em
chưa hề biết mặt mũi
nói chi đến họ tên
lạ kỳ sợ bị chửi
chắc có tật giật mình
ôi tội nghiệp cái tật
thích ngắm con gái xinh
không chừng có ngày chết
sẽ không chết một lần
mà chết lên chết xuống
đời bao nhiêu giai nhân
ta chết bấy nhiêu bận
ta không bảo mình yêu
ta không khoe mình nhớ
nhưng chắc chắn một điều
mỹ nhân là hơi thở
ta sống như bài thơ
mỗi chữ mỗi hình bóng
ngay trong cả dật dờ
vẫn có em cùng mộng
ta sẽ không vô danh
bởi biết mê sắc đẹp
lòng ta kho chứa tranh
em sống đời tuyệt sắc
Tối dạ
“có ngu cũng ngu vừa thôi
để cho người khác ngu chơi với mình”
dân gian dạy thật phân minh
áp dụng đúng mức hẳn mình khôn ra
cuộc sống thế giới ta bà
bao la cho mấy cũng là thế gian
loanh quanh trong cái lồng bàn
đầu trời chân đất mấy ngàn ngày đêm
trên bát chánh đạo mông mênh
dễ gì thấy được mình không là mình
vô tánh vô ngã duyên sinh
loại bỏ chấp ngã bất bình lẫn nhau ?
chánh ngữ chánh nghiệp từ lâu
vẫn là tôi với cái đầu u mê
Pháp Hoa kinh như chưa hề
bén vào tâm não lề mề linh tinh
tôi chưa thấy tôi là mình
nhưng hình như thấy người tình là tôi
ba ngàn thế giới xa xôi
yên tâm ở một cõi người có ma
Luân Hoán
Nguồn: Tác giả gửi



















