Vận nước ngả nghiêng | Trả em rừng núi ta về

Posted: 02/07/2014 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

hoc_tro_lop_mot

Vận nước ngả nghiêng

Ta còn sống, máu tim ta chưa cạn
Nên vẫn còn ý thức sự diệt vong
Em cần biết những thói đời gian xảo
Mình lớn lên trong nghịch cảnh đau lòng !

Em những buổi ngồi giam mình trong lớp
Những con người mang kiến thức trăm năm
Họ đem bán thời gian và kinh nghiệm
Lấy lại gì với chức trách lương tâm!

Nhìn mà thương những học trò lớp một
Mang nặng trên vai bao đau khổ vào đời
Càng thương hơn khối nhân tài thất nghiệp
Không có đất lành đem bằng cấp rong chơi !

Ta thấy được gì qua bao cải cách
Bệnh viên nhà trường xí nghiệp cơ quan
Xóa dốt nghèo nỗi lo còn ám ảnh
Văn hóa đầy trời sao vẫn khô khan !

Càng tiến bộ càng trở nên phức tạp
Một cái gì gọi khoa học hơn xưa
Đầy những thứ giết người ghê gớm nhất
Thật buồn cười bao dịch vụ bán mua !

Đạo lý con người mất dần lễ nghĩa
Trò đánh thầy thân thuộc giết lẫn nhau
Người cùng phe lại chơi trò ma giáo
Cuộc sống yên bình cứ nhuốm binh đao !

Tuổi trẻ bây giờ đua đòi nhiều thứ
Học cái khôn chưa hết lớp vở lòng
Mà cứ muốn ta đây là kẻ cả
Chưa bỏ bụp dừa muốn lội qua sông !

Chấp nhận sai lầm khiến ta thất thế
Khó tìm ra người cùng hội cùng thuyền
Hãy cố giữ những gì tổ tiên để lại
Đừng bao giờ uống lộn thuốc quên !

Vận nước ngả nghiêng chúng ta đều thấy
Thế kỷ hai mốt rồi khác hẳn ngày xưa
Nhưng vẫn có những Lê Lai cứu chúa
Dân khổ nhiều rồi nước mắt đã thành mưa !

Cuối tháng 6. 2014
 

Trả em rừng núi ta về

Một mảnh trăng non treo lơ lửng
Rừng núi quanh ta bỗng chợt già
Thoang thoảng hương đưa từ góc khuất
Ta ngồi đếm lại chặng đường xa !

Rượu cạn bầu, bạn ta say ngủ
Sống, chết treo hờ phía vực sâu
Bể dâu dời đổi như thay áo
Đừng nói yêu nhau đến bạc đầu !

Cây muốn yên gió chưa ngừng thổi
Mọi thứ trên đời dễ bán mua
Chuyện xưa mưa nắng mà không cũ
Nghĩ chuyện nay còn lắm trò đùa !

Mai kia mốt nọ quên tiếng suối
Quên một người ánh mắt trông theo
Ta về quê cũ chiều mưa đổ
Nhớ bước chân ai vội xuống đèo !

Thôi cứ xem như chưa gặp gỡ
Và, một hôm trúng gió nỗi buồn
Giữ mãi màu lan trong mắt ướt
Xa rồi còn đọng chút mưa thơm !

Trúc Thanh Tâm
( Châu Đốc )
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.