Xưa rồi Diễm | Quê cũ Quán Rường

Posted: 11/07/2014 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

thieu_nu_va_bien2

Xưa rồi Diễm

Ai đứng bên sông như là Diễm
đăm đắm mắt trông buổi quay về
tóc em chải qua bên bờ bên bến
rót sầu người cho trọn cả đêm nay .

Túy-nguyệt-can-trường khúc hát canh thâu
mấy mươi năm qua em đi đâu mất
giấc mơ hề – tan thuở ban đầu
lòng vấn vương
để một đời đến thác .

Em xưa Diễm lá răm đuôi mắt
trời nắng chưa mà má đỏ hồng
bên cổng trường ai chờ nắng tắt
em cười hỏi nhỏ, có theo không ?

Đã lâu rồi ngựa mỏi chân bon
hồ đã bốn mươi năm gặp lại
Ở mặt trận tháng ngày cô-đơn
Diễm ở lại có vàng đời nhung nhớ .

Diễm ơi xưa rồi xin em cạn chén
hồ-trường câu tao-ngộ, chiêm bao
từ thuyền lên núi giông mây cuộn
há dễ tóc xanh xưa nay bạc mái đầu .

Em bảo thôi-thôi không theo đâu
nữa đêm bổng giọng sầu câu hát
xóm vắng, hoa trôi, nước chảy về đâu
hình bóng cũ ngàn năm đi mất .

Chiều thứ bảy em có về không Diễm
để Quảng-trị hoài chờ đợi cùng tôi
em đóng đinh tôi thập tự buồn tang tím
huyệt mộ xa lâu rồi em đã chôn tôi .

Ma quỉ, môi hôn, trái tim, máu người
ơi Diễm !

 

Quê cũ Quán Rường

Tay em dịu dàng bên từng đám mạ
về Tam-kỳ sao tôi quá thương em
nữa buổi học ra đồng cùng má
đám ruộng lấm tay em gái Quán Rường .

Những bông súng nở hoang tím màu trời
Về Quán Gò mùa trầu cau bỏ lễ
ngang qua Chiên Đàn rêu ngói thâm u
người hẹn về cớ sao lâu thế .

Sáng gánh rau khoai cùng thúng cải
em mang tình theo ra chợ Vạn, Hà Lam
lên Tiên Phước sim chín rồi sao chưa hái
ăn đói lòng tình bỏ lại ai mang .

Tôi bơ vơ tìm khắp cả Quán Rường
hỏi ông Sum, bà Nho bảo em đi từ ấy
súng nổ đạn bom
Tam An thành bãi chiến trường
chim đã bay và hoa không nở .

Chát đắng ru tình lên đầu núi
vầng trăng khuya lạnh mấy tuổi vàng
nhà người lạ xa mái tranh đùn khói
qua cầu Tam Kỳ lòng luống bâng khuâng .

Chiều sân ga, đường rầy xe lửa
chợ đìu hiu vàng dưới nắng xiên khoai
từ em đi qua tháng ngày năm đó
vết dao đâm trí mạng một đời người .

Em với rượu nồng cay bên bếp lửa
mây đêm trôi hoài mãi lang thang
ngậm-ngãi-tìm-trầm, dạ gan cháy đỏ
thoảng sương khuya dỗ bóng tấc lòng .

Những đêm trăng hạ bạc thuyền em
sáng sớm lên chùa đợi ai mắt đen láy
qua An Hà thả gót chân mềm
có gặp lại người yêu không thời con gái ?

Về Quán Rường đi tìm em mãi
bến sông xa tim ở lại Tam Kỳ
Bàn Thạch nắng mưa dầu dãi
thương em đành nhìn
trên trời những đám mây (trôi) đi .

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.