Hà Duy Phương
Giao khúc
Khi những ngón tay rời khỏi anh tìm lên thân em
Cũng là khi đêm mở mắt soi dấu bàng hoàng
Ta phân thân đôi vực bờ mê sảng
Em vỡ cuồng trầm uất đa mang
Đêm qua em đã khóc những gì
Bình minh răng cưa anh thấy mặt trời chẻ ngang lồng ngực
Đôi ta là những vỏ bọc đựng đầy ảo giác
Nỗi yêu thương ức chế sống-còn
Không hề có con đường nào vượt thoát
ngoài những cơn điên
Anh hiểu em cần có những giằng co
Và khi say em như chiến binh
sắc máu nụ hôn cưỡng đoạt tình
Em cần xác tín va-chạm-có-thật ?
Anh biết em hiếm khi tin ở chính mình
khi em chỉ thở bằng cảm xúc
Cơn điên em đêm qua đã làm anh bùng vỡ
Những ngón tay anh văng giữa trời
giao khúc Thơ em
Ôi
Những đốt xương đã rời khỏi anh tìm qua thân em
Đêm gian nan thở tàn ảo ảnh
Đêm không một mình
Đêm không một mình
Tôi nói chuyện cùng người nơi xa đang ngủ
Tự thú tôi yêu…
Tình tôi như cánh diều
vút lộng hồn gió
Hồ như hư vô đứng đó
Tôi mở trong tôi
một ngõ đợi chờ…
SaiGon 27.06.2014
Người nằm bên tôi
Người nằm bên tôi buồn như bóng tối
trong ngác ngơ dội giấc lạc loài
tôi bình yên như vầng dương mới mọc
không dám hôn Người… sợ chạm dấu ăn năn
Người nằm bên tôi đẹp tựa mùa trăng
ảo ảnh vỡ tan tháng ngày cầm cự
ôm lặng im nghe tim mình tình tự
tôi không dám ôm Người… nhịp thở quá mông lung
Người nằm bên tôi giấc mượt êm nhung
nét mặt thánh trầm hồ như Đức Chúa
tôi nằm bên Người buồn nghiêng thập giá
muốn đóng Người vào nền nã hư hao
Người nằm bên tôi
Người nằm bên tôi
Người nằm bên tôi …
SaiGon 22.06.2014
Hà Duy Phương
Nguồn: Tác giả gửi



















