Thi sĩ | Nụ cười của mẹ | Chánh niệm

Posted: 30/07/2014 in Thơ, Đỗ Nghê

Đỗ Nghê

nguyen_thi_khanh_minh-dinh_cuong
Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh qua nét vẽ Đinh Cường

Thi sĩ

Tặng Khánh Minh

nàng thi sĩ mặc chiếc áo dài thon đỏ đứng
giữa vườn cây xanh trên những bậc thang
xám đưa mắt nhìn vòm trời lá mạ muốn
vụt bay lên như một loài chim lạ ngứa cổ
hót chơi nhưng khung sắt tự bao giờ đã
quấn chặt nàng lại bằng chiếc khung mong
manh như con rắn nước tập cho nàng
những bước lẫm đẫm thuở nào xa với 
chiếc xe dần xây ngày xưa của cha của mẹ
đôi mắt nàng rưng hạt lệ vung cánh đe dọa
nhưng con rắn quyết không tha bởi nàng
thi sĩ vốn được nặn ra từ những hạt bụi
hoang vu nơi sa mạc với nguyên liệu thô là
đất nước gió lửa cùng trăm nguyên tố
đồng chì sắt kẽm mangan manhê vôi vữa
nên rắn có bổn phận bảo vệ nàng cho đến
khi hành thâm bát nhã balamậtđa thời
chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất
thiết khổ ách rắn mới buông dù mỗi ngày
nàng vẫn không quên yết đế yết đế bala
yết đế mà lửa vẫn vây quanh nàng bằng áo
đỏ mà nước vẫn vây quanh nàng bằng lá
xanh mà đất vẫn vây quanh nàng bằng bậc
thang xám ngoét mà gió vẫn vây quanh
nàng bằng tiếng thổi tâm thu hiu quạnh
cùng tiếng chim kêu ran mời gọi nàng vẫn
trơ trơ không sao thoát được con rắn nước
quấn chặt thân mình chỉ còn ánh mắt nhìn
theo nhìn theo…
nàng thi sĩ chỉ còn có cách gắn chặt với
trần gian thêm chút nữa…
rồi thêm chút nữa…

 

Nụ cười của mẹ

Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm! Lúc nào bà
cũng nhìn tôi mà cười cười. Không
nói. Lạ là vì mỗi lúc bà cười mỗi
khác. Lúc nào tôi có vẻ vội vã chào
bà như để đi đâu đó cho đúng hẹn
chẳng hạn, bà cười cười tha thứ. Vậy
hả con. Ừ đi đi. Lúc nào tôi thấy
mình có lỗi, lần khân bên bà lâu lâu
chút thì nụ cười của bà lại như mỉa
mai. Biết rồi, khỏi nói. Những lúc tôi
mang chuyện bực mình đâu đó về thì
bà nhẹ nhàng cười, thôi đi, đừng
sinh sự! Nhột nhất là khi bà cười có
vẻ châm biếm khi tôi có ý gì đó thiếu
thành thật, loanh quanh kiếm
chuyện…
Ôi nụ cười của một bà mẹ mới lạ
lùng làm sao! Lúc tủm tỉm, lúc chế
giễu, lúc mỉa mai, lúc chua chát, lúc
thứ tha, lúc trách mắng…
Vậy đó, mẹ tôi vẫn cười cười như thế
suốt ba năm qua từ tấm ảnh trên Bàn
thờ!

(Ngày giỗ mẹ)
 

Chánh niệm

Tặng Đinh Cường

mỗi ngày anh chánh niệm về em chánh
niệm sáng chánh niệm chiều chánh niệm
đêm mỗi lần niệm chú đọc đà la ni em
lại hiện ra như làn gió em ngồi đó vô
biên vô số với phép màu không có thời
gian cho anh trở về cậu trai hai mươi em
mười tám anh thử trợn con mắt giữa
chặng mày phóng quang nhìn em chỉ
thấy một làn sương em bay bổng như
không nơi không chốn anh gaté gaté
paragaté parasamgaté mấy bận vẫn
không sao thoát khỏi nên đành nhắm
mắt đưa chân nhìn em cho rõ thêm cái
hình hài vô thường mà vĩnh cửu anh
đành cảm ơn làn sóng biển cảm ơn dòng
sông thơ và cảm ơn những bụi mờ trần
gian đã tạo nên em thánh thiện anh đành
cảm ơn anh tìm kiếm không ngơi trong
mỗi sát na bắt gặp em luân hồi tám
cõi…
để mỗi ngày anh chánh niệm về em
chánh niệm sáng chánh niệm chiều
chánh niệm đêm…

Đỗ Nghê
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.