Sài-gòn và người đàn ông buồn | Cơn mưa cuối chiều

Posted: 31/08/2014 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

sai_gon_buoi_sang

Sài-gòn và người đàn ông buồn

Rồi cũng một lần quay mặt
dòng sông xưa vĩnh biệt đò xưa
chỉ một lần thôi và mất
còn gì tóc xanh
mòn mỏi đợi ai ngày về.

Dấu mắt môi một thời đi qua
quên nghìn trùng lặng lẽ
chia tay từ độ ấy đến giờ
người đàn ông biết buồn
tháng ngày đóng cửa.

Quán rượu nghèo se buồn buốt lạnh
bóng hình em lẩn quất phố đêm
ru hồn ai giọt sầu cay đắng
nhớ em tôi mãi đi tìm.

Rằng tôi sẽ quay lại Sài-gòn
đã qua những con đường thay tên ngày cũ
gởi ba-ngôi bên cạnh Thánh-đường
đứng một mình bên chợ Bến Thành
gởi lại tình cố-xứ .

Rằng tôi sẽ về bên dinh-độc-lập
ngậm ngùi xưa súng đạn sa-trường
ngày tiễn tôi em đứng khóc
mấy mươi năm lệ kín hoàng-hôn.

Cho dù đêm trời có mưa, sao
quên hết chưa câu thề buổi cũ
những hàng cây bên đường câm nín niềm đau
chiều cuối tháng lang thang ngoài phố nhỏ.

Catinat em phai màu áo tím
Sài-gòn trôi dặm dài bước chân
người đàn ông bây giờ
trái trên cây héo chín
tình yêu dang tay nằm chết bên đường.

Chốn cũ sân ga, cầu cảng, bến xe
bơ vơ đầu dốc cuối chợ
Sài-gòn đi mà không có ngày về
mùa hạ lá vàng trên cây
đầy tràn nổi nhớ.

 

Cơn mưa cuối chiều.

Nửa mùa thu về đêm sương đầu ngõ
quán cà-phê lạnh buồn hắt hiu
có phải lá thu rơi đâu đó
để em đi lang thang cùng với trời chiều.

Em còn lặng im bước ở trong vườn
dỗ dành hoài chi từng chiếc lá
tôi đớn đau treo trên thập-tự-buồn
tím chiều ầm ào chuông rung đổ.

Bên ngoài hình như thu về vội
thổn thức bên hồ nhốt gió riêng ai
tiếc chi nhau giọng cười tiếng nói
giữ chi thu hoài ngủ muộn trên vai.

Nửa đêm em rưng lòng khỏa thân
giấc mơ theo từng phút giây hấp hối
mây ở trên cao khẽ liếc mắt thầm
ngã-ba-đời em
thẹn thùng giận dỗi !

Tôi tháng tám khi trăng chưa mọc
bỏ tình ai mãi chạy loanh quanh
xưa lắm rồi em thôi rưng lệ mắt xanh
đứng giữa trời mà ôm mặt khóc.

Những hàng cây đen cháy đỏ bên đường
quanh em thơm mùi ngai ngái
hư hao nhiều em tắm giọt thu sương
nhắm mắt ép hương trời vời vợi.

Sao em chờ chi mùa đông gần đến
trả lại cho người dìu dịu ngất ngây
quán người say cầm trái đắng
lòng ai phai nghẹn cứng tháng ngày.

Tiếng chuông gió dỗ đêm quá buồn
thu qua bỏ em ở lại
tuổi dại khờ treo tim quanh vết thương
bên đường chờ chết người đàn ông năm mươi tuổi.

Chiều thu choàng lạnh giá
chim bướm bay đầy trời sương pha
hấp hối lời kinh đọng trên cây thánh-giá
để lại bên đời hiu quạnh hồn ma.

Nghĩa trang thu treo nghiêng quá vội
quanh đây tiếng gọi
thu về
cuối chiều và những cơn mưa…

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.