Sài Gòn sáng nay | Dòng đời luân chuyển

Posted: 07/09/2014 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

nha_tho_duc_ba

Em đi mắt lệ rưng rưng
Mình ta bên góc vương cung thánh đường
Đời người bóng khói hình sương
Vườn trầu rẽ lối ngõ hồn nhện giăng

Phía trời Cát Lái xa xăm
Chiều Tân Sơn Nhất mưa dầm đìu hiu
Thảo Cầm Viên lá rụng nhiều
Qua bao dâu bể vẫn nghèo dung nhan

Chia tay tiệc rượu chưa tàn
Tiếng ai nức nở muộn màng đêm rơi
Đèn vàng Chợ Lớn ngậm ngùi
Còn đâu xe ngựa một thời đón đưa

Dakao nhớ nhịp guốc khua
Vỉa hè ký ức gió lùa áo bay
Sài Gòn đẹp lắm sáng nay
Ta về tìm lại những ngày tháng xưa !

 

Dòng đời luân chuyển

Yêu cho đi nhận về từ phía khác
Tiếng thời gian bay bổng giữa xa xôi
Ly rượu mời có người khóc kẻ cười
Trên năm tháng chia đôi lời từ tạ

Lạnh mùa đông cớ sao tàn nhẫn quá
Đủ làm đông vết máu của thương đau
Đủ làm quên giây phút nụ hôn trao
Đủ làm chết dung nhan trong khoảnh khắc

Ôm số phận mẹ một đời thổn thức
Em từng đêm vò võ nỗi niềm riêng
Đời mong manh sao giải nghĩa ưu phiền
Cõi tạm trú nên lầm người gian dối

Trong thánh thiện chắc gì không tội lỗi
Kiếp lục bình chưa trả hết long đong
Mỗi người chúng ta đều có con sông
Được tắm mát thời hoàng kim tuổi nhỏ

Chiều vào tối lắng lòng nghe đất thở
Tiếng đàn ai réo rắc giấc mơ yêu
Hồn quê tôi bàng bạc khói lam chiều
Tình dân tộc biết bao điều thân thiết

Hoa mới nở còn nghe mùi trinh tiết
Hương bềnh bồng về tận phía đam mê
Buổi đầu tiên mình nói tiếng hẹn thề
Từng nhịp thở má ửng hồng e thẹn

Em có nghe dòng đời đang luân chuyển
Cho bây giờ và mãi mãi tương lai
Để em thấy tình yêu luôn rất lạ
Sương trên cành lóng lánh buổi ban mai !

(Mùa Trung Thu 2014)

Trúc Thanh Tâm
( Châu Đốc )
Nguồn: tác giả gửi

Đã đóng bình luận.