Biển dâu tôi | Xuân nhớ chao ôi! | Tụng ca em

Posted: 24/11/2014 in Thơ, Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa

suy_tu_7

Biển dâu tôi

Ơi rừng xanh kia còn đó hay không?
Hay cũng biến thành sông, thành suối
Ơi núi non kia còn đó hay không?
Hay tang thương như ta một dạo

Ngày tóc còn xanh phơi phới yêu em
Quần áo trắng ngây thơ tuổi trẻ
Ta mòn dần trên ghế tháng năm
Ngày lại ngày kinh qua dâu bể

Đời có lúc trắng xanh hy vọng
Đốt đuốc tìm sự nghiệp trên cao
Cũng có lúc đau thương lồng lộng
Vết dao đâm nát ngứu tim trào

Cũng có lúc quang vinh chất ngất
Đứng dưới cờ hát khúc hùng ca
Thề quyết chiến đáp lời sông núi
Ngẩng mặt lên gươm tuốt sáng lòa

Rồi đến khi cúi đầu gục mặt
Ôm vết thương thân thể nát nhàu
Thân tù tội bò lê bò lếch
Ngày vong thân làm kẻ cuồng đau

Sáu mươi năm bể dâu đã trải
Những mê hoang ảo ảnh chập chùng
Lòng chất ngất nghiệp đời hung bạo
Ta quay về buông xả bao dung

Trở về cùng em trong hang cổ tự
Nhìn đời bằng con mắt vô ưu
Ta đã ngộ đây là giấc bướm
Cuộc biển dâu nhìn quá ngậm ngùi

 

Xuân nhớ chao ôi!

Có phải em mang mùa Xuân đi xa
Xa ngái trong lòng anh từ độ
Trăng thu muộn cũng đìu hiu một dạo
Anh lặng im thủi thủi với Xuân kề

Có lẽ em mang ngọn gió theo mưa
Thổi lạnh ngắt giữa mùa giao cảm
Thành phố lên đèn mình anh ảm đạm
Tượng đá nào rỉ máu giữa đêm khuya

Như chim xa cành kêu tiếng tịch liêu
Âm thanh động giữa trời vô vọng
Ngàn năm, trăm năm cô đơn, xa lắm
Đâu mùa Xuân của những tháng năm gần?

Thôi thì, em đi, đau xót châu thân
Anh ngó mãi biển bờ thương nhớ
Đất Trời đó hoài mang tân khổ
Và em thì, xa hút, biệt mù tăm

Mùa Xuân anh, giá lạnh quá chừng
Nghe rét buốt tận cùng phế phủ
Ơi Em, mùa Xuân tôi, hãy ngủ
Trong vô cùng, bừng mắt, hiện ra em.

 

Tụng ca em

Nếu anh nói buổi sớm mai thức dậy
Trên trời cao mây trắng chợt reo vui
Thì em đó đang rủ ơn mưa móc
Cho trần gian cây cỏ được xanh tươi

Nếu anh nói em quả là ánh sáng
Là trăng sao tơ lụa suối nguồn tuôn
Thì em đó hiện ra màu sáng lạn
Đem bao dung ân huệ đến cho người

Nếu anh nói dòng sông nào nước chảy
Qua truông khe róc rách mạch sầu dâng
Thì em đó đang lửng lơ bay nhảy
Cho tình ta thêm đẹp mấy trăm lần

Con nước đưa em ra từ anh sáng
Hớp hồn anh nguyên thủy đến vô cùng
Em là trăng tình yêu và mỹ nữ
Chảy tuôn trào nguồn ngọn, chạy tung tăng

Trần Yên Hòa
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.