Giữa mênh mông ánh nguyệt | Buổi sáng nào tôi cũng ngẩn ngơ | Happy Thanksgiving Day

Posted: 29/11/2014 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

beautifu_moon

Giữa mênh mông ánh nguyệt

Cửa sổ nhà em chừ thêm khung sắt, cardinals không còn gõ kính, buồn ơi! Em nói anh nghe, lời chẳng trọn lời, anh biết chứ – anh là loài chim mà ngày ngày em đợi…

Cửa sổ nhà em vẫn còn sáng chói, ngày ngày em lau cho hết bụi và sương. Em nói anh nghe giọng nói buồn buồn – sao em không nghĩ anh là bụi nhỉ?

Sao em không nghĩ anh là sương, một tí, để em lăn ngón tay còn dấu ngón tay? Em không nói anh nghe khi anh hỏi câu này. Dù em không nói nhưng anh nghe tiếng khóc…

Anh muốn hôn em hôn gương mặt mộc, hôn ngay bây giờ, hạnh phúc biết bao nhiêu! Anh đang đứng rất xa em, trời đã chiều, anh tưởng tượng mắt em vầng trăng đang hiện…

Anh tưởng tượng dòng Tương Giang mất biến, bỗng giữa trời có một chiếc thuyền trăng, bỗng giữa đời anh có một giai nhân, là em đó, giữa mênh mông ánh nguyệt!

Không biết chừng nào những khung cửa sổ nhà em rỉ sét. Không biết chừng nào anh mới gõ cửa thăm em. Hai mắt em hiện một ngọn đèn, anh thổi tắt cho đêm dài vô tận…

 

Buổi sáng nào tôi cũng ngẩn ngơ

Trăng ngậm giọt sương, trăng ngậm sữa. Mùa Đông bình minh thường mơ hồ. Tuyết trên mái ngói xanh hay đỏ sắp chảy về một cõi trắng mơ…

Trăng buổi sáng còn như ngái ngủ. Tuyết buổi sáng còn duỗi cánh tay. Tội nghiệp bồ câu đang rỉa cánh, bao giờ tan tuyết thì chim bay?

Trăng buổi sáng là trăng dễ thương, vùi trong nách Mạ sợ ai hôn? Lời ru không biết trưa nay kịp để nói hết lòng Mẹ với con?

Trăng buổi sáng như Mẹ con nằm, bình minh nhè nhẹ bước bàn chân, mặt trời qua khói trà sương sớm chớp nắng mơ màng hay bâng khuâng?

Tôi vẽ lòng tôi vẽ bóng trăng, trong vòng tay tôi trăng giai nhân. Yêu trăng không biết làm sao tỏ, dệt mấy vần thơ phơi lụa trăng…

Ôi em mơ hồ em mơ hồ! Trăng ngày xưa Huế biệt nơi mô? Tóc thề biếng chải hay trăng ướt, buổi sáng nào tôi cũng ngẩn ngơ…

 

Happy Thanksgiving Day

Một năm mười hai tháng, nhớ nhất chỉ một ngày. Ngày đó, Ngày Hôm Nay: Cảm Ơn Tình Thương Mến!

Rất mong chờ. Đã đến. Happy Thanksgiving Day! Từ tiếng chúc thơ ngây đến bàn tay nồng ấm.

Với nhau, không nhiều lắm, chỉ hai tiếng Chúc Mừng. Tất cả đều cảm thông, người người đều cảm động!

Ý nghĩa của đời sống là người biết ơn người. Biết ơn từ nụ cười, biết ơn cả nước mắt!

Một ngày rất thành thật dù chỉ một cái nhìn, dù một sự làm thinh: những người không quen biết!

Tôi nhìn những xe bus / trống trải / vừa chạy qua. Những người nghèo ở nhà với bữa ăn ấm cúng…

Tôi nhìn trời lồng lộng, những máy bay muộn màng. Những đứa con vội vàng trong thế ngồi chờ đợi…

Một ngày không có tối, nhất định là Hôm Nay. Những câu thơ tôi bay trái tim người chỗ đậu!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.