Đinh Cường
Quán cà phê trên B’lao
gởi Nguyễn Đạt

Quán nhớ
sơn dầu trên giấy
dinhcuong
Tôi ghé quán ấy đôi lần
nhớ khu vườn như cổ tích
có cây cổ thụ
vẫn nở từng chùm bông gì
trắng mượt
nhìn lên cao xa tít
lốm đốm màu trời xanh B’lao
nhớ mấy chiếc ghế mây
ở góc vườn
Sơn Núi trưa đó uống chai bia
đội chiếc mũ laine xám
tôi mới đem về tặng
chàng vui lâu ngày gặp bạn
chàng có món cà phê – yaourt
là chàng thích. nói mình
tự nghĩ ra
khi vào quầy tính tiền
có một kệ sách bên vách
tôi mượn xem vài quyển
thấy sách có ký tên
Nguyễn Nhật Duật
chao ơi là xa xưa
tôi có biết người bạn này
thuở anh còn dạy bên Khánh Hội
thuở anh còn trên Đà Lạt
anh viết bài về Đà Lạt rất hay
đăng trên Văn
nay anh mất cũng đã lâu
quán cà phê trên B’lao
còn có mấy bản photocopy
Thơ miền Nam trong thời chiến
của Thư Ấn Quán in bên này
Trần Hoài Thư biết thì vui lắm
cô chủ quán còn trẻ
đôi khi cô không tính tiền
những người lâu ở xa về
quen với Sơn Núi – chị Phượng
cô hình như bạn của
Phuơng Bối, Tiểu Khê
hai cô con gái của Sơn và Phượng
chiều ngồi ở Starbucks một mình
nhớ quán cà phê trên B’lao
nơi có mấy bậc thềm xưa
có vườn cây tịch mịch
có kệ sách bên quầy tính tiền
gặp được nhiều sách cũ
và nghĩ đến người thi sĩ hay từ Sài Gòn
lên B’lao. những bài thơ núi đồi tôi yêu .
Virginia, December 3, 2014

Nguyễn Đạt theo trí nhớ
dinhcuong
Chiều nghe tiếng đại hồ cầm

Người đàn đại hồ cầm
mực đen và cà phê trên giấy plast.
dinhcuong
Lâu nghe lại tiếng đại hồ cầm
chiều buông
xám ngát ngoài kia
đèn giăng mùa lễ
tiếng đàn rất trầm
từng tiếng một
như rơi từng tiếng nói thầm
rằng lòng nghe buốt giá
như cánh rừng khô cành
đâu che gió
để gió tha hồ bay qua
cả tiếng còi tàu hụ buổi chiều
cũng nghe rõ hơn
năm giờ đã tối sẫm
và tiếng đại hồ cầm
cùng một nocturne nào
cho tôi thấy một vì sao lẻ loi
trên nền trời tháng chạp
vì sao lạnh và tiếng đàn rất trầm
và tôi lại trở về cùng khu rừng câm.
Virginia, December 2, 2014
Đinh Cường
Nguồn: Tác giả gửi thơ và tranh


















