Thiên đường gió

Posted: 07/12/2014 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương
Cảm tác ca khúc Trăng Quê Nhà của nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh

bong_trang_pho_cu-dinh_cuong
Bóng trăng phố cũ
dinhcuong

những ngày bộn bề giấc ngủ ôm gai
Thơ lìa xa tôi như chối từ nỗi chết
canvas đêm căng đen nét cọ
ai vẽ trong tôi thiên đường gió

xương rồng ôm nhau không đau
gai đâm gai nảy nụ sống mềm
đêm trôi trước thềm sinh-tử
thiên đường gió xóa sau lưng

“cuộc đời ơi tôi sống đâu gút mắc
một nửa yêu thương đừng cứ phải để dành”
câu Thơ này của Mẹ là Tình Yêu của Ba
câu Thơ tôi sắp viết là Tình Yêu của ai
hay dấu tình tôi để lại
một ngày dẫn lối
tôi đưa tôi về lại thiên đường

thiên đường tôi bỏ ra đi
– thiên đường của gió
mùa trăng trở mặt
tản mạn tiếng kinh mong cầu
lời sầu lên dã man (*)
tôi để dành nơi ấy một hồn hoang
cây Thơ nhánh gầy
trổ xiên tháng ngày gió gãy
tình tôi đâm chồi từ những nách gai xương

buồn thương nét cọ thập giá trắng
canvas phơi lòng nghĩa trang đêm
ai vẽ khúc kinh mong cầu
ru tôi nẻo về bỏ ngỏ

Thơ – đường bay
thiên đường Tình Yêu căng gió

Hà Duy Phương
(*) Lời bài hát Trăng Quê Nhà của Đỗ Thất Kinh

Nguồn: Tác giả gửi thơ và đường dẫn YouTube

Đã đóng bình luận.