Khi tóc còn xanh | Tinh thể | Biên tập hào hứng

Posted: 22/12/2014 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

hoa_quynh_do

Khi tóc còn xanh (*)

rồi những cành hoa cũng nở rộ trong đêm giáng sinh
cũng biết chào đón ngày về của chủ mẫu
quỳnh đỏ. trạng nguyên và lòng son nỗi chia biệt
năm nào chúng tôi cũng có những chuyến đi xa
thiệt xa như ảo tưởng
khập khiễng mùa màng
đến những nơi manh ấm của thân tình còn nằm trong tổ kén 
những chuyến đi bất thần lướt qua kỳ hạn
mang theo hơi thở cũ và niềm tin dụi chắm
hạt mầm gieo thêm giống
sự mới lạ của hồi ức
sự già nua xương da mốc meo
truy tìm một nỗi rình rang bên cạnh cuộc trình
qua những huyền kỳ tuyết trắng câm
cùng tay níu lại mà chân trợt chuồi lệch hướng
vậy mà chúng tôi cũng trở về kịp
chuyến tàu cuối đêm trước giáng sinh
những vẻ người ngơ ngác
và nô-en nằm trong chiếc hộp im ỉm
màu
à phải. màu pha bằng dưỡng chất
bài luân vũ
dạ yến của bạn bè rồi nở rộ lên
trong mùa an thế
tất cả chúng ta cùng ghé thăm
cùng ghi dấu trần gian những bước nhảy
gập ghềnh tráng lệ
[như phiên khúc mùa đông]
vẫn hát có nhớ đêm nào
nhớ cuộc đời
và những chuyến đi giáp ranh hồ suối
khói hồ đã bay đi mong manh ít nhiều (**)
tuổi thơ ngây
bồng bềnh nguyên thuỷ

21 decembre 2014

(*) Về đây khi mái tóc còn xanh xanh . . .
Nhạc ngoại quốc, lời Việt – Phạm Duy
(**) Khói Hồ Bay, tuyển thơ – Nguyễn Tường Giang

 

Tinh thể

quả bóng lăn rồi
chuồi thủng lưới

không còn cây bút xanh
dòng mực đã hớp hồn năm tháng
quai xương ngồi thính thị
giờ này trên bãi đậu của i và e
chiến xa trục vớt linh thần bỏ ngõ
tôi dí chuột chạy lung lăng
thình lình vấp sợi tâm tình ngã chúi

tạt qua thành phố của hành hình
có phim khiêu dâm vài quả X
hùm bà lằng kung phu tàu chệt
mấy chú nai tơ hàn quốc bẹo hình
phim dài lướt thướt kéo mũi chạy tai
và bọn người ruồi trong xứ
gấu dễ sợ
đấm đạp mình bợp tai nó
chỉ lùng cây bút xanh quật ngã thành trì
hoang đạo

ngực vẫn bơm đứng
tự hồi nào thuỷ triều lên
nước đã uống cạn
chiếc ly thủy tinh chạm vía tường nhà (*)

29 nov. 2013
(*) ý Nguyễn Đức Tường – Kibbutz

 

Biên tập hào hứng

nựng mặt trái soan một hồi chịu hết nổi
có cái gì méo xẹo lân la
buổi chiều sung mãn
tôi nhìn thấy em trong con mắt dơi
cành gai nhuận sắc
đồi thu quả chín không lời
mang tất cả về bên kia xác rừng thối
máu ung một chặng di hài
đá thời gian vữa
trên bàn chân đạp luống
tuổi. và thanh niên cuống cuồng
mị đời nhau hoa vô ưu
giữ riệt đời mình vô chủ
rồi hào hứng biên tập suốt mùa
có da. và manh tâm nhuộm sắc
những cánh dơi ngã mạn
những tràng bướm hò dzô hiệu ứng
xin đừng hô hào tụ tập làm bận giấc cò
loài cò thức với lông trắng không bao giờ chịu ngủ
ham khẳng khiu một chân
co rụt bất bình
trên luống đất đã bão hòa cơ động
tôi nhìn thấy em tôi làm thơ
nhuốm dăm ba trần tục
như tùm cỏ. bụi mù. và viên thuốc giấu
những điều khoản không bao giờ kê toa
dơi. trong đôi mắt
buổi chiều tà

11 oct. 2014

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.