Chỉ còn lại em và Quảng Trị | Cuối năm về Quảng-Ngãi

Posted: 23/01/2015 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

thanh_co_quang_tri

Chỉ còn lại em và Quảng-trị.

Em theo nắng sớm chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn trong bóng hình ai
ký-ức vội qua trên hàng phượng đỏ
tình đầu tôi-lá-muối, giọt sương phai .

Quảng trị trôi nghiêng từng hàng cây cao
mây buồn bao năm rồi quên ngủ
đợi ai đi lâu mãi chửa thấy về
đứng bên sông não lòng chuông chùa sắc-tứ .

Thương em guốc mộc qua hè phố
lặng bóng chợ quê quán hắt hiu
em che tay ngăn tóc theo gió
đường Gia-Long ngược bến sông chiều .

Cô đơn vây quanh bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con phố nhỏ
đường La-Vang thả sầu chơi vơi
cầu-ga-cũ tang thương từ độ .

Lối về Long-Hưng có còn đầy nắng
ngã ba xưa còn giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ngày ra mặt trận
bỏ em buồn đứng khóc tình xưa .

Cỏ trải xanh mọc nép bên đường
em mơ tan rồi khung trời cũ
Hạnh-Hoa giờ giữ mấy thu vương
người về Triệu-Phong mây trời khép rũ .

Em mắt chiều rưng sầu Quảng-Trị
Thêm chi dài nỗi nhớ
phố nhỏ đường xưa
quên đi hẹn hò một thuở
đứng bên sông đã vắng những chuyến đò .

Cửa Việt xa nhớ mấy Trung-Lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-Trị
níu Hải-Lăng xưa với những lộ buồn
(ngày em đi tôi quay về phố thị
thôi hết rồi những ký-ức hoa hương ) .

 

Cuối năm về Quảng-Ngãi

Vườn mía nhà người xanh mật ngọt
Quảng-Ngãi dòng trôi, Trà-Khúc tôi về
dốc Thiên-Ấn xa trên đồi mưa rớt
ngôi chùa xưa chìm màu sương mây .

Em Bình-Đê vốn nghèo ruộng đồng
đám lúa quanh năm đổ đèo thoai thoải
tình gởi ai cát trắng Sa-Huỳnh
nghe người có về ghé qua dốc Sỏi .

Tóc em một thời bay cùng gió
biển dài theo từng xóm nhỏ quanh co
phía nam An-Tân em đi từ đó
để riêng Chu-Lai chín đợi mười chờ .

Thuyền từ Sa-Kỳ một sớm ra khơi
em rao cá phía chợ chiều Cổ-Lũy
những lần lên Cà-Đam xa lắm quê người
năm tháng chiến trường đạn bom Sông Vệ .

Đường xưa ôm ngang lưng phố
gởi tình ai ở lại Bình-Sơn
em xa áo chị phơi đầu ngõ
mẹ bước lần qua chợ Cẫm-Thành .

Tình trao người ra đảo Lý-Sơn
núi đồi ôm rừng dừa, rừng chuối
ngày tôi tiễn em (Lý-Sơn) nắng tím phi-trường (*)
lặng buồn cầm tay em hờn tủi .

Má em có duyên màu da bánh mật
bao năm rồi không quên được môi hôn
mang tim về đâu cuối rừng Gia-Vực
để tới hôm nay cảm thấy thêm buồn .

Dạo cuối năm theo tàu xuôi Quảng-Ngãi
vẫn dịu hiền phố chợ ngày xưa
đứng bên cầu đợi người hoài mãi
bao năm qua đi sao chẳng thấy về !

1-2015
(*) sân bay nhỏ Lý-Sơn trước 1975.

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.