Tiếng chim hết hót trong bụi mận gai | Bốn mươi năm| Uổng công chờ chiếc áo bà ba | Nắng cuối năm | Kiếp sau xin chớ làm người làm cây khuynh diệp trường Trường Bùi Thị Xuân

Posted: 31/01/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

thorn_birds_cover

Tiếng chim hết hót trong bụi mận gai

Chiều Hai Mươi Chín tháng Giêng năm hai ngàn mười lăm
Colleen McCullough vĩnh biệt cõi đời
Tiếng Chim Trong Bụi Mận Gai hết hót
Thay vào đó là tiếng sóng biển Norfolk Island rì rào
Nhà Xuất Bản Harber Collins thông báo:
“Thế giới sẽ trở nên thiếu sắc màu nếu thiếu Col.”
Tiếng sóng biển Thái Bình Dương đủ buồn
Những tiếng chim đều ngừng hót
Tối rồi
Lúc đó là sau buổi chiều!

Xin kính chào Bà
McCullough! Colleen McCullough!
Bà đã hóa vì sao rớt vào mắt tôi giọt lệ
Từ nay người ta vẫn cứ kể chuyện con Chim Hót Trong Bụi Mận Gai của Bà
Sao Bà không lựa một bụi hoa
Con chim kia đã là một con bướm
Bướm không hót bao giờ
Bà đã làm thơ
Cho đời Thơ Mộng
Vậy mà Bà không còn sống
Chiều Hai Mươi Chín tháng Giêng ơi!

Chào vĩnh biệt một người
Đẹp còn hơn ánh sáng
Đẹp hơn cả chân trời rạng
Mà…từ nay chao ôi!
Tiếng chim hết nghe rồi!
Con chim chết mất rồi…
Tiếng sóng biển rì rào
Từ nay, mãi mãi về sau!

 

Bốn mươi năm

Hôm nay sáu mươi độ thì có lạnh bao nhiêu sao mình nghe lạnh nhiều…Hay là tại mình lạnh?

Mình và trời, so sánh, người khác trời, hiển nhiên! Anh biết em rất hiền tha anh tội ngổ ngáo.

Ông Trời mà đạo mạo chắc anh rất chỉnh tề. Nhiều khi ghét Trời ghê bày chi ra gió vậy?

Gió thổi bùng đám cháy / trụi biết bao cánh rừng. Gió họp thành cơn dông chìm bao thuyền vượt biển…

Bốn mươi năm tê điếng, lạnh ôi buổi chiều nay!

Đừng nhớ gì chắc hay? Biết bao nhiêu người đã / đời tan như phận lá. Lá trời mùa Thu bay…

Biết bao người đã say…túy ngọa sa trường, mặc! Ngựa Hồ hí gió Bắc, Việt Điểu cành Nam mô?

Nhiều lúc nghe bơ vơ thèm có em thủ thỉ, chuyện tình hai Thế Kỷ ai ngờ lạnh cũng than!

Anh biết em dịu dàng / sang ngang rồi vĩnh viễn / không về chi lại bến / bến con đò sang ngang…

Nên nhiều khi miên man / anh nghe lòng rất lạnh, như hôm nay chẳng hạn, sáu mươi độ bao nhiêu!

Trước ngọn gió hắt hiu / nghe lòng buồn vô tả. Biết phận người như lá, lá mùa Thu, lá bay…

Em ơi con đường dài ngựa nào chân không nản? Nhớ lại thời lính tráng, não nề…bốn mươi năm!

 

Uổng công chờ chiếc áo bà ba

Thi thoảng em về thăm Mạ Ba
Lâu ghê, em thấy lại ngôi nhà
Lâu ghê em mới ra vườn quét
Thêm một mùa Xuân nữa, xác hoa…

Lâu lắm, con đường nay đã khác
Vệ đường hết cỏ mọc lem loang
Vệ đường hoa cũng không còn nở
Đà Lạt mờ mờ một Cố Hương!

Em có buồn không? Chắc chẳng buồn
Em không còn cái tuổi chơi sương
Con trăng mười bảy cài trên núi
Chỉ phấn thông ngàn gió thổi ngang…

Thi thoảng em về, thi thoảng vậy
Vì em đã có cảnh nhà riêng
Vì em đã có con chăm sóc
Em có rất nhiều chuyện phải quên!

Thi thoảng anh dừng chân đứng ngắm
Đường Hai Bà Trưng mây lê thê
Từ trên đỉnh núi Bà bay xuống
Từ chỗ nhà em mới trở về…

Con chim đa đa khi bay xa
Nhành tre nhánh trúc gió la đà
Nhìn theo nhìn theo rồi nhắm mắt
Uổng công chờ chiếc áo bà ba…

 

Nắng cuối năm

Ôi nắng! Nắng như là nắng mới!
Đã nhiều ngày trời không nắng, mừng ghê!
Nắng đi chơi xa, nắng mới về?
Trong ánh nắng thấy còn mưa lắc rắc…

Nắng không ăn được mà nắng có thật!
Bầy bồ câu vừa mới nói đó thôi!
Những con chim sẻ cũng vui cười
Chúng ríu rít chuyền trên cây bưởi…

Nắng cuối năm, tôi vẫn tin là nắng mới!
(Cuối năm ta nhưng lại đầu năm Tây!)
Cũ và mới, dễ thương, trộn lẫn một ngày
Đêm lạnh lẽo hình như vừa lão đão?

Người con gái nhà bên đem phơi chiếc áo
Áo màu xanh, màu của trùng dương
Tôi thấy mắt nàng có thoáng chút buồn
Tôi biết chớ, nàng là người vượt biển!

Nắng hay mưa, nằm trong từ Lưu Luyến
Bốn mươi năm…rồi đó, Việt Nam ơi!
Nắng dễ thương nên ai đó mới cười
Nắng đượm buồn nên mắt ai vừa chớp chớp…

Tôi đứng trong nắng nãy giờ không ngợp,
Sắp hết năm rồi xin còn nắng ngày mai…
Nắng long lanh làm tôi nhớ tóc ai
Vàng một nửa, nửa trăng cài…như bóng nắng!

 

Kiếp sau xin chớ làm người
làm cây khuynh diệp trường Trường Bùi Thị Xuân

Em hỏi tôi: Tại sao gọi là cây khuynh diệp?
Tôi trả lời: Cây có cành nghiêng
Em cười duyên
Em không hỏi nữa.

Cửa lớp học đã mở
Cửa văn phòng chờ Thầy Cô
Văn phòng, tôi bước vô
Lớp học, em đi tới…

Rôi thì chuông rung gọi
Một ngày mới bắt đầu
Tôi dạy lớp trên lầu
Em học nơi dãy dưới…

Tôi nhớ câu hồi nãy em hỏi
Trong lớp chắc em không hỏi gì cô giáo em đâu
Tôi ra hiên ngó xuống dãy lầu
Ngó ra hàng cây khuynh diệp…

Bốn mươi năm liên tiếp
Tôi không về trường xưa
Mà về chi, ai cho
Mà về chi, em biệt…

Nhiều người nói là những cây khuynh diệp
Vẫn còn và…lớn khôn
Nhưng hình như chúng mỏi mòn
Không xanh tươi như bốn mươi năm về trước.

Tôi đang đi từng buớc
Em à, tôi đang đếm thời gian
Những nhánh cây mọc ngang
Nắng mưa chắc võ vàng thương nhớ?

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.