Đêm mưa không chờ đợi | Ngày tàn bóng xế

Posted: 10/02/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

rainy_night-liz_wiltzen
Rainy night
Liz Wiltzen

Đêm mưa không chờ đợi

Cơn mưa trên phía Bắc gió tạt về hồi khuya, con chim nhại ngủ mê thức dậy kêu tí tách…Cơn mưa trên phía Bắc thì thào trong tiếng chim, vượt không xa bóng đêm. Trăng thế nào trên núi?

Đó là một câu hỏi. Chẳng biết hỏi thăm ai, thôi thì hỏi mưa bay nghiêng nghiêng qua ánh điện. Mưa giát ngọc vương miện lóng lánh từng lá cây. Chợt nhớ những ngón tay em vuốt suôn tóc ướt…

Nhớ là không thấy được mái tóc của mình yêu. Nhưng tưởng tượng thì nhiều…vì bốn mươi năm không ít! Việt Nam mình tối mịt, bốn mươi năm gió mưa…Hai cây đào ngày xưa, Tết này còn rụng tiếp!

Cơn mưa đang gõ nhịp. Buồn buồn sân gạch vang. Đêm không ai vội vàng đi thăm ai đâu nhỉ? Chỉ có mưa thủ thỉ tưởng như người bên người! Ngọn gió Bấc trêu ngươi lạnh chi mà thấu ngực?

Con trăng chắc giấu mặt khóc trên rừng Trường Sơn? Đây mà có sông Hương tôi ngược dòng đi kiếm, em ngày xưa kỷ niệm; em, bây chừ nhớ nhung…Tôi nghe mưa rưng rưng, tiếng lòng tôi thổn thức?

Cơn mưa trên phía Bắc, tôi có chờ đợi đâu! Trường Tiền sáu vài cầu, đêm năm canh đứng chựng: Thuyền ai đang vượt sóng…Thuyền ai trên đại dương…

Thuyền ai đang vượt sóng, thuyền ai trên đại dương, bốn mươi năm Thiên Đường, bốn mươi năm Địa Ngục. Ai hứng giùm nước mắt mưa bay vòng quanh tôi?

 

Ngày tàn bóng xế

Ở tuổi bảy mươi này, đếm trên-đầu-ngón-tay ai còn và ai mất? Nam mô a di đà phật, Sắc Tức Thị Không!

Ở trong cõi mênh mông cố gắng tìm chỗ tựa, không có một bệ cửa…nhưng có chỗ nhớ nhung. Cảm ơn em vô cùng!

Tình không có chỗ dừng nên tình là bác ái. Tình đi thường trở lại…những đường cỏ hoa xưa, những chiều mưa bay mưa…

Ôi những con đường thơ mờ mờ trong con mắt. Tuổi nào mình có thật, tuổi nào mình hư vô? Tuổi nào cũng ngây thơ…

…như vừa qua phố thị thấy chiếc lá vàng bay, nhớ ai chứ những ngày tình xanh như chiếc lá. Tuổi bảy mươi chừ sao?

Đời người như con tàu bỏ ga đi là biệt. Những người bạn thân thiết, cầm tay không bao lâu. Đời người như con tàu!

Em cầm chiếc khăn lau con mắt màu sông biển. Đó một chút lưu luyến trong nghĩa tình bao la…Nếu có gì thoáng qua chỉ là mùi nhang khói!

Với người bảy mươi tuổi nói như là khóc thầm. dễ gì còn ai thăm khi đầu ngón tay lạnh. Cái gì còn lóng lánh chỉ là ánh nến thôi!

Lúc đó tôi thấy người rất xưa ngồi trước mặt. Nam mô a di đà phật. Thời gian hay giấc mơ? Mờ mờ ôi nhân ảnh!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.