Ký ức Đà Nẵng

Posted: 13/02/2015 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

song_han

Hạnh-phúc tôi và chôn đi đau khổ
bên sông Hàn cô-đơn chiều cuối năm
em một đời cú đêm vàng võ
tình yêu trong tôi buồn .

Ngồi một mình trong quán cà-phê
những bài thơ ngày xưa đầy nhớ
con sông chồm sóng hoảng hốt bạc màu
cạnh sân nhà thờ quạnh hiu những hàng đá đỏ .

Bỗng nhớ người quá đỗi
mộ phần đám táng bao năm
khói-nhang-lạc-sầu quanh gió núi
vô tình gọi tên ai
giữa nghĩa-trang ai nằm .

Bông sầu đông tím trắng mấy chiều
lên Hòa-khương
những chuyến xe chậm bò đầu dốc
tiếng còi tàu ngang ga đìu hiu
người đợi ai, chiều tuồng như muốn khóc .

Dặm sâu theo từng nổi nhớ
những ngọn đèn khuya trên đồi 65
thôi không kịp qua sông
chuyến phà đành bỏ lỡ
bên cầu mắt quán xa xăm .

Cây đàn cũ và người ăn xin mù
gõ những phím đau thương cùng tận
trận mạc đã qua rồi ngày xưa
mà bên tai vẫn vọng về tiếng súng .

Có phải lệ tràn trên khuôn mặt H.
giọng cười năm cũ cũng rưng rưng
tưởng những chiếc cầu và dòng kênh Venice
chiều xám màu bên kia sông Seine .

Thôi còn chi những lời trối trăn
vây quanh người tình nhỏ
bên ngoài mưa đổ từng cơn
căn nhà trắng hiu hắt màu phố cũ .

Em còn đong chân ru bến nước
mưa nắng Thu-Bồn biệt chuyến đò
vàng lá rơi trong vườn ngày trước
Đại-Bình ơi ngày ấy tôi về
níu lại hai bờ Giao-Thủy .

Màu áo trận xưa đã phai
quanh đồi đậm đen mùa thổ tả
trắng chùm hoa lý
ký-ức đi về
tan bay theo đời lá .

Những cọng cỏ trái mùa khô cháy
quanh quất đêm hồ Phú-Ninh
em xưa cầm tim chèo thuyền qua vội
chôn mãi đời tôi một mối tình .

Điệu blue jazz đêm cuối năm
những khuya Thái-Phiên rượu chan đèn đỏ
mưa tan trên má em hồng
ngoài đường chất đầy nhung nhớ .

Đã hết rồi ly rượu cạn
khuya vội vã đi dỗ mãi tấc lòng
lang thang khắp phố chờ sương lạnh
bên hiên ai buồn hát khúc tình nhân .

Phố chợ nằm quạnh vắng chờ xuân
ký-ức hoang trôi cùng Đà-Nẵng
cuối năm về ngồi lại bên sông
đêm nay bầu trời không sao
người cũng từ đây một đời xa vắng .

Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.