Hận biên cương

Posted: 26/02/2015 in Khuất Đẩu, Thơ

Khuất Đẩu

chien_tranh_viet_trung-1979

Ta ở miền Nam xa biên cương
Mà sao khí uất dày như sương
Cả vạn oan hồn đêm trăng lạnh
Sờ soạng trên đường qui cố hương
Ta thấy cha ta thờ thẫn bước
Giáo cùn rựa gãy không đao thương
Ta thấy mẹ ta nằm bên suối
Tóc dài bết máu vẫn còn hương
Ta thấy anh ta bụng rách toạt
Vẫn cười ngạo nghễ dưới trăng suông
Ta thấy em ta, ôi em gái
Má hồng môi thắm chết trần truồng

Tháng hai mười bảy năm bảy chín
Một sớm tràn qua lũ giặc cuồng
Một lũ đói cơm và khát máu
Bần cùng đạo tặc vệ binh hồng
Giặc Mao còn đói hơn giặc Tưởng*
Một lũ gầy còm chết chưa chôn
Mà dám bảo dạy ta bài hoc
Bài học gì toàn máu với xương.
Chẳng qua Tiểu Bình cay Lê Duẫn
Rắn mắt cứng đầu chẳng chịu ngoan
Bỡi thế biên cương rền vó ngựa
Địa đầu sáu tỉnh hứng đạn bom
Địa đầu sáu tỉnh dân oan chết
Mà đảng của ta chẳng biết buồn.
Vẫn “sáu chữ vàng và bốn tốt”
Vẫn ca bài cũ “núi liền sông”!

Cho nên bốn vạn oan hồn ấy
Vẫn cứ dật dờ dưới bóng trăng
Vẫn cứ như là chưa chết hẳn
Bồn chồn xuân đến vợ con mong
Gió lạnh màn thưa xô lệch mãi
Giật mình cứ tưởng bóng người thân
Kìa mẹ gọi con hồn quốc quốc
Kìa cha một bóng suốt đêm suông
Kìa anh xuân đến không men rượu
Và em vẫn ước cánh thiệp hồng

Đảng sợ đàn anh như cầy cáo
Bịt mồm ai dám nói biên cương
Cũng bịt luôn mồm chiêng trống mõ
Cũng chẳng cầu siêu chẳng đàn tràng
Ba sáu năm rồi không hương lửa
Mồ hoang mả lạnh chẳng ai trông
Ba sáu năm rồi ôm nỗi hận
Chết sao không “vị quốc vong thân”
Mà vì đảng, Trời ơi là quốc nhục
Thì bảo sao chưa nguôi hận biên cương.
Ôi biên cương, đau đớn thay biên cương!

Tháng 2/2015
Khuất Đẩu

* Năm 1945, quân Tưởng Giới Thạch sang tước vũ khí Nhật, đói rách đến nỗi dân đã hát nhạo: Đoàn quân Tàu phù, đi, sao mà ốm thế? (nhại bài Tiến quân ca)

Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.