Lưu trú đêm | Có nói gì thì cũng đã chia tay |Hoài vọng

Posted: 05/03/2015 in Kai Hoàng, Thơ

Kai Hoàng

dem_co_don

Lưu trú đêm

Anh gọi bóng tối
vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm
để phác họa cho những dị ảnh mơ hồ

hôm qua tháng chạp rơi nghiêng
nỗi buồn anh chới với
tiếng kèn saxophone phát ra từ lồng ngực
réo rắt một khúc ca cuối mùa
rệ rạc

anh bần thần chôn tiếng thời gian vừa thở
như con ốc chôn mình giữa biển khơi
mùa thương cuối cùng
những giọt mưa cũng đắng mình trên lá

đêm hắt hơi đầy tinh tú
lẩm bẩm vài câu nói vô thường
nỗi cô đơn thơm như hoa lài vừa nở muộn

đắm mình bên những dấu đêm mù tịnh
như đắm cơn ngái ngủ
đôi mắt có thể mở toang một giấc chiêm bao trắng
hồn nhiên tìm về những đêm đêm
lưu trú

18.12.2014

 

Có nói gì thì cũng đã chia tay

Có nói gì thì cũng đã chia tay
cơn đau nhỏ nằm yên quên tiếng khóc
bước chân đi lãng du khắp các ngõ
tìm một cái siết tay

anh lục tung những giấc mơ bí mật
một ước muốn khẽ rũ rượi qua đời
trên bày tay thoảng mùi trinh trắng cũ
ngày lõa thể cơn mê

làm sao vá víu một cơn giông?
khi niềm tin bỏ rơi miền gió thổi
buổi chiều lóng ngóng niêm phong một tiếng nói
cay đắng chực trào lên dấu môi

có nói gì thì cũng đã chia tay
hai lữ khách
chênh choang nhìn về ngày tháng lạ

18.12.2014

 

Hoài vọng

Từ lâu anh chỉ tin vào những giấc mơ ẩn dụ
như mùa đông yêu những que diêm
lấp lánh trong những đêm buồn như cổ tích
tiếng cười cũng kẹt giữa đám đông

ở một nơi anh chùn chân trước những ngõ cụt
ký ức xôn xao
cơn đau dè dặt
nhặt nhạnh từng mảnh vỡ ghép thành gương mặt em

em bước ra ngoài ánh sáng
cởi từng lớp cô đơn đã mặc đêm qua
cởi từng cơn bĩ cực mượn từ năm tháng
rưng rức nụ cười

anh với tay chạm lấy thiên hà
vũ trụ nguyên sơ hát một đoạn intro cũ
em thả nỗi quên từ tàn tích nhớ
trắng ngập vùng áng tóc đang cưu mang

bên cửa sổ trong hẻm phố thênh thang
anh hoài vọng
một bầy sếu trắng về che những thinh lặng
bủa vây

18.12.2014

Kai Hoàng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.