Còn chút nào vui cứ nhủ lòng vui | Nước mắt khô

Posted: 16/03/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

ga_tre

Còn chút nào vui cứ nhủ lòng vui

Hàng xóm tôi có nhà nào đó nuôi gà
Chắc gà tre nên tiếng gáy không xa
Nhưng nhờ đó mà biết rằng ngày mới
Cũng nhờ đó biết đã chiều sắp tối…

Tiếng gà tre ít nhiều nghèn nghẹn
Qua âm thanh nghe ít nhiều quyến luyến
Một thuở nào buồn lắm rất xưa
Một thuở nào ngày không nắng không mưa…

Sáng ở Mỹ, nhiều người dậy muộn
Tiếng gà vang làm nhiều người mất sướng
Nên, hèn chi chính phủ cấm nuôi gà
Ngay cả tiếng chuông Chùa, Nhà Thờ chỉ được thoáng qua…

Tôi tin chắc có ngày hàng xóm
Sẽ ngừng đi tiếng gà lạc lõng
Và tôi buồn như từng đã buồn
“Không một lần mình mất Quê Hương!”

Không khói hoàng hôn, đã là điều đáng tiếc
Rồi hết tiếng gà…Còn chi làng xóm Việt?
Còn chút nào vui cứ nhủ lòng vui
Ngày Ba Mươi tháng Tư, sắp đến, ngậm ngùi!

 

Nước mắt khô

Tờ giấy vở học trò…
Bốn mươi năm mới nhìn thấy lại…
Em viết thư thăm Thầy vẫn như em hồi con gái…
Hồi em chưa là con gà mái đi bên bầy gà con…

Tờ giấy học trò và chút chút dấu son
Xưa nhàn nhạt nay không còn gì cả
Em bây giờ giống như người lạ
Nói lời quen em tiết kiệm từng lời!

Đọc thư em, thương lắm em ơi
Từng lời lẽ khô như nước mắt
Bốn mươi năm rồi, khoảng đời xa lắc
Thầy hồi âm cũng bằng nước mắt khô!

Không nợ không duyên không có chi mô
Nếu như sông Hương không có nước thì không có đò xuôi ngược?
Vườn cau Ngoại vẫn còn xanh mướt
Thầy với em ai khiến lại xa vời?

Không nợ không duyên người vẫn cứ là người
Trách móc ông Trời tội tình thêm nặng!
Tờ giấy vở nguyên sơ là tờ giấy trắng
Ai khiến em ngồi viết gửi đi?

Bốn mươi năm, Thầy có lần về
Sau Cải Tạo và rồi đi tiếp
Lạ lùng thay thư em đuổi kịp
Để Thầy hồi âm bằng nước mắt khô!

Nhớ quá sông Hương nhớ quá bến đò
Vườn cau Ngoại bây chừ ai hái?
Sao em mãi mãi cứ là con gái?
Thầy giụi mắt nhìn về, em mãi mãi Quê Hương!

Em biết không Thầy đang ở trong vườn
Có đóa hoa hồng đẹp lắm, Thầy hái yêu thương gửi về cho em nhé!
Thầy nghĩ thầm nếu em còn giọt lệ
Thì trời xanh, đây, tất cả của em!

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.