Huy Uyên
40 năm sau 1975
Em tốc váy cười tôi tóc râu trắng
hận tủi đời đen bạc bốn mươi năm
kể từ mùa xuân Saigon gãy súng
ở lại quân xưa không có lấy chỗ nằm .
Thời trẻ dại tôi thường làm thơ
yêu em với con tim đầy ắp máu
yêu quê-hương sông núi biển hồ
cõng thơ ra trận cùng đạn bom cuồng nộ .
Đến nửa đêm khuya chừng như thơ khóc
khóc cho tôi cho đất nước cho người
cơm áo kể từ khi đành bỏ cuộc
ai bên đường nằm chết thua cuộc chơi .
Đã tắt lối cắt rừng lùng giặc
đã mù đui đêm chong mắt đợi thù
thế mà bao nhiêu năm nào có khác
con ngựa hoang lầm lủi
cất vó suốt đông-thu .
Qua giêng ai che khuất trời xuân
súng đạn xưa công-hầu-khanh-tướng
nghĩa địa xưa san phẳng hết mộ phần
chừng trên đầu gió rít từng hồi tiếng đạn .
Đâu đây mắt người ngân ngấn lệ
tuổi già sao mãi xót nhớ sa trường
cơn mưa ầm ào trút lấp dâu bể
nên hôm nay
thơ buồn sau cuộc chiến bốn mươi năm .
Trong giấc mơ đi quanh quẩn Saigon
lớp lớp người súng cầm tay áo trận
một sớm một chiều lây lất nghĩa trang
đọng dấu máu hờn căm đêm rưng lạnh .
Em tôi ngày xưa còn tay vẫy
nợ chiến trường xưa trả lại cho người
thơ khóc tôi mà em nào thấy
mai người về khâm liệm cuộc đời tôi !
Mùa hạ ở Sài-Gòn
Lời ca đêm về theo trăng tròn khuyết
lòng chừng chùng nhịp tơ vương
ở lại với người đôi mắt
hương trôi theo chiều sắc dạ-lý-hương .
Trong cơn mưa mùa hạ em về
khúc xanh xao chợt buồn quá đỗi
thôi tình là giấc mơ trôi
đứng cuối phố
trông bước người xao xuyến mãi .
Có lạnh lòng đêm khuya quán vắng
bỏ lại tình năm tháng lỡ làng
ly rượu chờ đợi ai sao cay đắng
không hết chiều đi rồi mùa hạ kịp theo sang .
Những bông trà-mi đêm ngủ bồi hồi
nhà ai bên sông hắt đèn bên cửa sổ
những ngày xưa lặng lẽ cuối trời
bên người quắt quay nỗi nhớ .
Sài-Gòn mùa hạ vội vàng qua đêm nay
sân ga vắng tàu về im lặng
dĩ vảng treo cao, trời và sương mây
bỏ lại nghĩa-trang-lòng
đìu hiu nở chi hoài hoa dại trắng .
Bên kia Thủ-Thiêm trời thả gió
mênh mang nhớ người
trong đêm bước hoài lầm lủi
em trở về khâm liệm tình tôi .
Thôi ai đi theo một trời lá đỏ
Sài-Gòn và mùa hạ về
Pennsyl. có nhớ .
Sài-Gòn mùa hoa điệp vàng
Những con đường Sài-Gòn đầy hoa túy-điệp
trên cao sáng vòm cây rực vàng
kể từ em đi mấy mùa tưởng tiếc
mùa hạ và hai người
đứng lặng gốc bằng-lăng .
Hàng cây xanh màu phố Nguyễn-thị-Minh-Khai
mưa hoa chạy dưới trời trở gió
Nắng kịp lên phố người đắm say
em ngẩn ngơ nhìn hoa điệp nở .
Những bông hoa trải chân em bước
lao xao tiếng ai bên thềm
mây cũng xanh màu trong vắt
hồ chiều đầy trong hai mắt em .
Ký ức xao trôi kỷ-niệm xưa
đậu mãi tim người không nói
Sài-Gòn những buổi đi về
vàng một màu tơ trời ngũ sắc .
Em hỏi tôi chừng nào hoa điệp nở
Sài-Gòn không mùa xuân-hạ-thu-đông
tháng ba mưa theo tháng sáu
tặng đời nhau kín những mối tình .
Mùa hoa ấy để rồi xa em
hoa Sài-Gòn thôi vàng thêm nữa
quanh tôi chạy mãi đi tìm
đôi mắt lá răm chở trời đầy gió
Sài-Gòn gởi về em nỗi nhớ
hoa điệp thôi vàng từ độ xa nhau .
Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi



















