Sau ô cửa tháng 3 | Nốt hương cuối mùa | Tử nạn chữ

Posted: 24/03/2015 in Phương Uy, Thơ

Phương Uy

thieu_nu_tua_cua

Sau ô cửa tháng 3

Chiều cười cười với em qua ô cửa sổ hẹp
em muốn đưa tay ra để chạm tháng 3
hương điệp vàng lóng lánh
trang điểm một mùa xa
chiều thầm thì hát khúc ca không trở lại
nắng biếng lười rớt trên tán cây đã khô
chút diệp lục tàn không níu được dư âm xưa 
rát gió cười lẫm liệt
vòng tay khát một cơn mưa
chiều ngân nga trên em nỗi nhớ cẩm thạch
màu son môi thường mau lem
khoảnh khắc nào khó níu giữ
ừ, em thèm chút êm đềm
anh đừng sáo mòn ngày tháng cũ
cồn mưa hư hoại vừa lên
đừng xếp cho thẳng thớm những câu từ đã đã lâu rồi héo rũ
để cho em một chiều xông xênh
câu ca mắc lưới ràng ở lại
cải ngồng chưa độ ra hoa
chiều rơi tự do như câu hát
ngàn năm đâu đã xoa nhòa

 

Nốt hương cuối mùa

Tôi muốn ru em giữa một chiều tháng Ba ngập nắng
cơn gió không biết mỏi mệt giật tung những cuống lá trên cây
cà phê chiều lẳng lặng
choáng nốt hương gầy
tôi muốn ru em giữa đêm sâu nội thị
hành lang hút sâu lồng lộng tiếng gót giày
căn phòng âm u không mở cửa
vẫn lọt lại trên tường tiếng động cơ ầm ì
bên cửa sổ
xác hoa còn đọng lại sau đợt gió thiên di
tôi từng ước thấy mình cùng em thức dậy bên ô cửa tràn ngập gió
nơi đường chân trời không biến mất vào đêm
nơi khứu giác kiệt quệ được phục sinh giữa đồi hương thảo
ánh trăng mang theo mùi hoa sứ chông chênh
tôi muốn kể em nghe về khu vườn dát vàng xác điệp
nơi cánh me sao hồng ửng cuối chiều
nơi đóa ngọc lan ngập ngừng sương ướt
nơi khuôn mặt người không có vết chân chim
tôi đã không thể thì thầm bên em lời tình yêu màu trắng
đốm nến nhỏ trên bàn còn cháy đến kiệt cùng
tôi đã không thể ngăn những cơn mơ gieo mình xuống vực
mưa mang vũ điệu
rất buồn
tự ải lúc em đi
tôi đã chạy hụt hơi trong giấc mơ màu huyết dụ
mặt trời tháng Ba âm ỉ lăn về phía u trầm
những cánh gió nhìn tôi cười tê dại
bình an là không thật
sao lòng người còn cứ trầm ngâm?
rời khỏi cơn ám ảnh tháng Ba
tôi vớt nắng về hong khô nước mắt
để đừng chảy ngập ngụa vào câu chữ
trong căn phòng nhỏ không người
tiếng bàn phím đổ rạt rào như hàng cây rũ nhựa màu rêu

 

Tử nạn chữ

những con chữ xếp bằng – ra lối
kiết già – mang máng mùi tạp lai giao cấu không cùng loại
cuộc chửa đẻ ngoại tình lén lút phạch phò đạo chích
tâm chữ nảy lung tung trong nồng sực giả cầy – lạch bạch
những con chữ bị ép- quái thai – nặng mùi bợ đỡ
bâng bô xô châụ- rưng rức chiều
nắng quái – hàn huyên cỏ xanh lá xanh
giữa mùa gió giá – thốc ngược gió- thốc ngược nắng – cực cùng
dối trá – ngụ ngôn cẩu tạp chủng – chữ
khóc lóc giả tạo phường lòi tói – bè đảng vong nô- chữ
xác chết già – dòi bọ than van khóc mướn – chữ

những con chữ đeo kính trắng kính lão kính viễn thị
loạn thị- tẩm cổ cồn
sặc sừ long não -sặc
triết lý- nắng mưa nửa mùa nạc mỡ
ba phân hai lạng rưỡi- chắc bóp
chi li giả danh hào phóng – làm từ thiện
nhộn nhạo trận nôn ráng chiều ói – vàng xanh
tươm mật

những con chữ béo núc ních – trận cuồng
tưởng – mỹ nhân mặt mo mặt mốc – đua đòi
chòi mâm son – dầu mỡ
vàng suộm khói – xém – quá lửa – dư gia vị
nêm nếm không kheo kheó- thảm họa
ẩm thực – ngộ độc chữ

những con chữ chết oan – không siêu sinh – ức
như ngày đoạn tụ – hờn căm
cuộc o ép – đánh tráo – đánh cắp – bắt chước – học đòi – lu loa
trên mộ địa – tấm tức
nhị tỳ hương khói tha ma
bị áp chế – bị tầm nã ý nghĩ – chữ bay
tầng không thiên hà bát quái – ngã
lộn cổ – treo ngược cành cây
ngày tử nạn chữ…

Phương Uy
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.