Ví dầu xẻ được làm đôi | Một bài thơ không gửi

Posted: 05/05/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

hat_mua_xuan

Ví dầu xẻ được làm đôi

Hồi tối mưa. Mưa ôi buồn quá đỗi. Đêm Rằm mà không thấy bóng trăng sao! Nói với trăng như nói với ai nào, ai nghe được đố ruột gan không thắt?

Hồi tối mưa, giống như mưa nước mắt của ai trên lầu làm rớt xuống mặt sân. Người ở rất xa sao nước mắt lại gần? Không có lẽ của mình trong câu thơ chưa viết?

Sao người không cầm dao giết ta đi cho chết? Mưa giết ta thôi bằng điệp khúc Kinh cầu! Bỗng nhớ câu thơ của ông Nguyễn Du, ta ôm cái ưu sầu, không nhả…

Người đã nói với tôi: Anh chỉ là người lạ, chỉ là người dưng, tui chẳng có tấm lòng! Hèn chi người đi Bắc, đi Đông…đi cho tới lúc trăng Rằm kia, sẽ khuyết!

Đi cho tới lúc ta chờ trăng, ta mệt, ta gục đầu như nhánh liễu bên sông, ta thiếp trong mơ ai mặc áo hồng vén quần lụa bước xuống thuyền êm ái…

Mưa chi mưa mãi…Thơ Lưu Trọng Lư, ta nhớ lại, ta buồn, tưởng tượng rằng ai đó đi luôn, tưởng tượng rằng linh hồn ta thoát xác…

Thuở đi lính, tôi, mưa sa gió táp, tôi không nãn lòng vì tôi có Hậu Phương…Nay, tối mưa bay, tôi xa xót canh trường…Em thấy đó! Mưa còn! Mưa còn trên mái ngói…

Ngói mà đếm được thì em đã nghe tôi nói Tình Tôi Yêu Em Nhiều Đến Bao Nhiêu? Ngay cả người ta không đếm được buổi chiều nên mới có câu ca dao Chiều Chiều Ra Đứng Đây Đứng Đó…

Hồi tối mưa. Mưa như Trời đòi nợ tôi phải trả cho ai bằng trái tim tôi! Ví dầu xẻ đuợc làm đôi đêm mưa này để thuyền trôi ngược về…

 

Một bài thơ không gửi

Trời xanh trong. Nắng đứng tròng. Ngày kéo dài như không muốn hết. Ai nói buồn dài như con sông?

Ai không còn ở đây thủ thỉ, chỉ thầm thì hàng lau lách thôi. Tiếng lau lách gió xô động đậy, nắng đứng tròng muôn giọt nắng rơi…

Là mồ hôi, kìa, trên trán Mẹ, là bùn khô trên hai tay Cha, là làn tóc của con rối rắm bay mùi thơm như mùi hoa…

Nhắc tới hoa tôi nghe lòng nguội, nhớ ngày xưa gặp em đồi quỳ, hoa vàng rực xui em bước tới, Đà Lạt có em một sáng vui!

Em yêu hoa em đâu có biết có một người yêu em hơn hoa. Hai cây đào nhà em nở đó, có chàng trai nhìn em từ xa…

Từ xa từ xưa từ Tổ Quốc, rồi chỗ này không phải Quê Hương, trời trong xanh giống màu nước mắt, anh tìm em trong màu nhớ thương…

Em chừ mô em vui buồn nhỉ? Em nhìn trời em nhớ anh không? Con sông biếc kia dài mấy dặm, có chỗ nào sông không mênh mông?

Bài thơ này anh làm không gửi (biết em mô mà gửi thư đi?). Em vui nhé cho anh vui với…Anh sẽ thầm thì như vậy trăng khuya…

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.