Trần Vấn Lệ
Sau mấy ngày mưa, nắng túa về
Từng ngày ào ạt đuổi mưa đi
Mưa ra biển lớn làm dông bão
Bão phá tan tành một nước Phi…
Đây sướng thì kia đau khổ quá
Cũng là tác phẩm của Trời sao
Đây thì hạnh phúc, kia đau đớn
Một nước Népal đổ cái nhào?
Trời bảo Trời thương nhân loại khắp
Mở ra Kinh Thánh thấy đau lòng…
Lắng tai nghe tiếng chuông từng sáng
Hai chữ Bình An một ước mong!
Dưới bóng Chùa to, dưới Giáo Đường
Gặp Thầy, Thầy nhủ phải yêu thương
Gặp Cha, Cha phán nên san sớt
Không gặp ai…thì thấy cảnh hoang!
Sợ rồi nắng tới lửa rừng reo
Nắng bốc mồ hôi của kẻ nghèo
Kiếm được miếng cơm nhai đắng miệng
Dòng dòng xe cộ bụi bay theo…
Có người than thở: đời vô nghĩa
Cũng có người ôm riết cuộc đời
Chỉ chắp tay khi quỳ trước Phật
Xin mình ra khỏi chỗ mưa rơi…
Đời – cõi ta bà – nơi tục lụy
Buồn – Vui, nhân chứng những trang Thơ!
…và thêm những tiếng chuông chiều, sớm
Nhật mộ hương quan (*) khiến thẩn thờ!
Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Thôi Hiệu:
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thương sử nhân sầu!
Trọn giấc chiêm bao
Ta với ngươi hề cùng nâng ly, nào!
Ba năm rồi tìm ngươi, chiêm bao
Có giấc chiêm bao nào kết cuộc?
Ta càng nhớ ngươi, nhớ biết làm sao!
Nhiều đứa nói ngươi chừ bệ rạc
Đi ăn nhờ, ở đậu tứ phương
Ta bảo bạn gọi ngươi về nhậu
Đừng đi đâu thêm nữa, lạc đường!
Ta cảm ơn bè bạn thương ta
Ta cũng cảm ơn ngươi về đây chan hòa
Điều thê thảm: chúng ta thảm bại
Chưa đủ ư mà còn lê la?
Mỗi ngày ta xài mười đồng bạc
Chừ ngươi năm, ta năm, chia hai
Ba gói mì, một xâu nước lả
Có còn dư mình đi lai rai…
Ta với ngươi hề, cùng nâng ly nào
Rhum Cuba hết cấm vận, ngon sao
Rượu rẻ tiền làm từ mật mía
Uống cũng say, mặt đỏ au au…
Ta với ngươi cùng cổ lai hy
Có sá chi một tiếng cười khì
Cuối đời lính không lon không lá
Cũng hết chiến trường để tụi mình đi!
Hồi ở tù mỗi người sáu tấc
Nằm thẳng băng cái xác không hồn
Nay không ở tù, bao la mặt đất
Say thì ngả lưng, đầu gối trăng suông!
Ta muốn nói với ngươi đôi điều cay đắng
Nghĩ cho cùng nói để làm chi?
Ngươi không nói là lòng ngươi cũng nặng
Hãy ngó cái nhẹ hều là rượu hết trong ly!
Ta với ngươi hề cùng nhau bóp nát
Trái tim mình coi đứa nào đau?
Mồi đã hết và rượu thôi đã hết
Cảm ơn ngươi về tròn giấc chiêm bao!
Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi



















