Mây từng đám mây bay | Nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ

Posted: 19/07/2015 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

de_nho_thoi_o_dran-dinh_cuong
Để nhớ thời ở Dran
dinhcuong

Em bây giờ…khác quá! (mấy mươi năm rồi mà! Mấy mươi năm anh xa…đến Dran cũng khác!). Em à, xưa Đà Lạt với Dran cận kề. Nay, anh đi chưa về…Dran đành muôn dặm!

Em tay bồng, tay ẵm, tay nào nắm tay anh! Tóc hai đứa hết xanh dù rừng xanh còn đó! Đây, khúc đèo Eo Gió; đây đường lũng Cà Beu. Những gốc thông bơ vơ mình tựa lưng hồi xưa, mình núp khi trời mưa, mình đùa khi trời nắng…Dran chừ xa lắm, em, thấy, mà thăm thẳm, em thăm thẳm mắt huyền, cái miệng còn rất duyên, đôi môi dù có nhạt. Anh nhớ sao, Đà Lạt. Anh nhớ nhất, em thôi!

Anh thả đám mây trôi, những câu thơ ngơ ngác…Em có quyền hờn mát, bây giờ, trời ơi, em!

Dran, anh không quên, vì em, anh rất nhớ, những ngày mình đi bộ trên bờ đập Đa Nhim, những lần anh hôn em mắt lim dim ghét lạ! Tất cả rồi như lá, lá vàng bay, đang Thu. Một Đà Lạt sương mù, một Dran xanh biếc, bao nhiêu năm biền biệt…Em ơi buồn, mây trôi…

Em ơi buồn, xa xôi dù tấm hình trước mặt, em tay nào nắm bắt lại kỷ niệm nữa đâu…Em đã bới gọn đầu, tóc thề chắc có khóc? Những lần anh vuốt tóc, em cười, em nhớ không? Tấm hình em tay bồng, tấm hình em tay ẵm, tay nào níu muôn dặm, tay nào kéo khăn nhung? Em ơi những mùa Xuân chỉ còn trong quá khứ…Mình bay trên đồng lúa, mình bay trên đồi hoa…chào Việt Nam ước mơ, chào Thiên Đường trong mộng…Bao nhiêu năm mình sống, mình ước gì, xa xăm…

Em, hỡi ơi Cố Nhân! Dran…thì Cố Quận! Anh đang đứng giữa nắng mà mưa trong mắt rồi! Đây cũng có núi, đồi, Dran không hiện diện, chỉ tình em lưu luyến mây từng đám mây bay…

 

Nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ nhớ

Thường mà nhớ người ta không nói lớn
Nói nhỏ thôi, “Trời ạ nhớ vô cùng”
Tôi mới vừa đọc lại bài Ngập Ngừng
Thấy Hồ Dzếnh nói như là thỏ thẻ:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
Ngó trên tay thuốc lá cháy lụi dần
Tôi nói khẽ: Ôi, làm sao nhớ thế!
(*)

Tôi nhớ em, bao nhiêu lần, không kể
Bởi, nhớ hoài, khôn kể siết, thưa em!
Nhớ giống như “cái dĩa phần mềm”
Cái dĩa đó chứa trái tim mềm nhũn?

Nghĩ cũng ngộ, trái tim không bất động
Khi người ta còn sống ở trên đời
Đi đó, đi đây, bao cuộc đổi dời
Nhớ ai đó, nhớ…bởi vì mất mát?

Tới bao giờ…trái tim thất lạc
Mình mất mình, mất hơi thở thì thôi
Từ tuổi thanh xuân đến tuổi xế đời
Người ta còn sống, còn nhớ người trong mộng!

Hồ Dzếnh nói, cuối đời, không lúng túng:
Nếu trót đi em hãy gắng quay về
Tình mất vui khi đã vẹn câu thế
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở!

Đó, hệ quả của một lòng nhung nhớ
Đó, còn gì “có hậu” để mà thương!
Em ơi em, tôi không hiểu chữ Vô Thường
Nó có phải mây ngàn phương tan, tụ?

Nhớ, không biết bao nhiêu cho đủ
Nhớ, đong đầy, tràn đó, nhớ hay mong?
Nếu em đừng mười bảy tuổi sang sông
Mưa không ướt áo ai, một người lính trận!

Tôi nhớ Huế, nhớ một chiều mình đứng
Ngó vườn cau Nam Phổ nắng vàng
Tim tím ngọn cau sương khói bay ngang
Những người tôi thương yêu, bóng-hình-sương-khói!

(*) Thơ Hồ Dzếnh, trích từ bài Ngập Ngừng

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.