Màu khăn quàng cổ

Posted: 23/08/2015 in Tùy Bút / Tản Mạn / Ký Sự, Trần Hoài Thư

Trần Hoài Thư

tham_kich

Trong một bài viết đăng trên nguyệt san KBC, nhan đề: “Tiểu Đoàn 35 BĐQ Chiến thắng tại mặt trận Chợ Lớn Trong Đợt 2 Mậu Thân 1968” tác giả Văn Lang nói về viên tiểu đoàn trưởng Hồ văn Hòa như sau:

“Đó là con mãnh hổ đầu đàn của TĐ35 BĐQ, người Tiểu Đoàn Trưởng trẻ nhất của QLVNCH khi về nhận TĐ35 BĐQ trước đó hai năm thì tuổi đời mới chỉ 25 mà thôi. Tiểu Đoàn Cọp Đen 35 BĐQ là đơn vị duy nhất của binh chủng Mũ Nâu dùng khăn quàng cổ màu đen, một màu vừa mang ý nghĩa đem đến tóc tang cho Việt cộng, cũng vừa là để tưởng nhớ Đại úy Trinh, Trưởng phòng 2 Sư Đoàn 22 BB đã tử trận năm 1962, là người thành lập đơn vị Biệt kích mà Thiếu tá Hòa từng là Chỉ huy trưởng đơn vị này tại Tây Nguyên…”

Là người trong cuộc, chúng tôi xin được bổ túc cũng như nói rõ thêm về màu khăn quảng cổ được nhắc trong bài viết.

– Thứ nhất, đơn vị mà thiếu tá Hòa chỉ huy trước khi được bốc về giữ chức tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 35 BĐQ là đại đội 405 thám kích/SĐ 22 BB.

– Màu của chiếc khăn quàng cổ gồm hai màu: Đen và đỏ. Màu đen tượng trưng cho bóng tối. Và màu đỏ tượng trưng máu. Bởi vì thám kích chúng tôi là binh chủng hay hoạt động về ban đêm, lợi dung bóng tối để mà thực hiện những chuyến đi như đột kích, xâm nhập mật khu hay săn tin tức tình báo…

– Đại úy Thành chớ không phải đại úy Trinh. Ông là người đã có công rất lớn trong việc thành lập đơn vị biệt kích đầu tiên của sư đoàn để ứng phó với chiến trường miền núi..

– Ngoài thành tích là một tiểu đoàn trưởng trẻ nhất của QLVNCH, Thiếu tá Hòa còn là một sĩ quan trẻ được thăng cấp nhanh nhất của QLVNCH . Chỉ trong vòng hai tháng, ông được lên hai cấp. Cả hai lần đều xảy ra trong thời gian ông làm đại đội trưởng 405 Thám kích, cả hai lần được gắn từ mặt trận bởi một vị tướng có tiếng là khó nhất là tường Đổ Cao Trí.

***

Nói đến khăn choàng cổ, thường thường người ta hay liên tưởng đến tướng Kỳ và những chàng phi công hào hoa với chiếc khăn choàng bằng lụa tím, khẩu súng ngắn kiểu cao bồi đeo lủng lẳng ở ngang lưng và bộ đồ bay oai phong lẩm liệt.

Trách chi mấy nàng một thời chết mê chết mệt vì hình ảnh hào kiệt nhưng đầy lảng mạn đó,

Còn chiếc khăn quàng cổ của đại đội 405 thám kích và sau này của tiểu đoàn 35 Biệt Đông quân chỉ là một chiếc khăn vải được hậu cứ phát cho người lính khi họ về trình diện đơn vị. Nó như là một biểu tượng của đơn vị. Nó chỉ được choàng khi đi hành quân. Nó chẳng đẹp đẽ gì, trái lại đầy mồ hôi, bụi, khói, bùn sình… Nếu mà choàng nó quanh cổ mà đi dạo phố với em, chắc chẳng giống ai, trong khi khăn choàng phải là khăn lụa, màu tím như chúng ta vẫn thường thấy.

Thế mà Thiếu tá Hòa lại mang nó về cho đơn vị mới của ông, và cả tôi, khi xuất bản cuốn Đại Đội cũ và trang sách cũ lại dùng hai màu đen và đỏ kia để làm bìa. Tại sao?

bia_dai_doi_cu

Có người chê tôi trình bày kém, không nghệ thuật chút nào. Phải có tranh hình của một họa sĩ nổi tiếng. Chứ nhìn vào thấy một màu máu dưới màu đen ghê rợn như lòng địa phủ. Nhưng xin hãy thông cảm cho tôi. Nếu thiếu tá Hòa đã mang vào đời binh nghiệp của ông cái màu khăn quàng, thì tôi cũng mang nó vào cuộc đời văn chương chữ nghĩa của tôi, như nhà thơ Charles Schwidersk xây những căn phòng trong tâm tưởng ông qua bài thơ “For my scouts (Cho những người bạn thám kích của tôi)”:

I have built a house within my heart where all of my Highland Scouts live.
Each one has a permanent room though all of the windows are draped in black and the tenants are never coming back.
(For my scouts)

Tạm dịch:

Tôi xây trong tim tôi
ngôi nhà cho những người bạn thám kích
Mỗi người một căn phòng cố định
Dù tất cả cửa sổ
Đều phủ màn đen
Và chủ phòng không bao giờ trở lại

Từ người cựu chiến binh Hoa Kỳ xây ngôi nhà nhiều phòng cho những người bạn thám kích chúng tôi, mặc dù, ông chỉ sống với họ lúc họ hành quân. Hết hành quân ông trở về bản doanh dành cho cố vấn, đến một Hồ văn Hòa, mang cái khăn choàng cổ một bên là màu đen và một bên là màu đỏ của đại đội cũ. và tôi, mang chúng cho bìa sách cũng như vào trong suốt những tác phẩm văn chương của mình… Những điều ấy chứng tỏ chúng tôi có một mái nhà chung, để mà nương tựa trong lúc cô đơn, trong lúc tuyệt vọng, trong lúc cảm thấy nghị lực không còn đủ sức để chống chọi với cuộc đời…

Như những ngày tháng bây giờ.

Tôi không cần những danh ngôn như người lính già không bao giờ chết, họ chỉ… gì gì đấy không cần nhớ, cần biết, mà nhớ biết để làm gì. Hay anh không chết đâu anh… Bởi vì tôi đã có một thứ để hãnh diện rồi:

Đó là chiếc khăn choàng bằng vải mà tôi đã mang nó trong suốt gần 4 năm ở 405 thám kích.

Trần Hoài Thư
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.