Hoàng Xuân Sơn
thơ ở xưởng cắt thép
láng giềng
cô đầm nhà bên nhìn kẻ lạ
hỏi thăm người ở xứ mô tê?
thưa rằng đến tự lòng đất đá
lạc biển trôi sông mấy hội tề
ông già trẻ
giật mình: nghe tiếng chào thưa bác!
ồ ra mình đã quá xuân tươi
mặc đôi ba chái phất phơ bạc
còn nghe lòng dạ trẻ mười mươi
hạnh
ờ rồi cũng sống cho ra hạnh
ruột thẳng ngay boong quân tử liều
ví như chẳng được làm tiên thánh
sẩy chân còn gậy chống đời sau
chuyện nhỏ
nhằm nhò chi ba cái lẻ tẻ
chú mày một ly ta một ly
lỳ một lam cùng ra tới bến
nghe sóng yên giang dậy thổ kỳ
tàng ngư
tưởng tượng như mình đương câu cá
thanh sắt dài là cái cần câu
tiếng máy chạy: thác gầm sau núi
vết dầu loang con suối bạc đầu
thơ bồi bàn
núp trong hột lúa
ở chốn phạn môn
quơ dao huyết nhục
quậy chảo càn khôn
đảo hồn khất thực
nước dùng trong đục
dặm muối thêm đường
một xó hành hương
một phường thế tục
lau bàn. nhớ trần đình tuấn
nhậu. sau khách về
bếp bồi hứng sảng
chủ mắng mình nghe
mấy khi còn bạn
ở thế nghiêm. cùng phạm nhuận
đứng sắp hàng dọc
những vỏ chai không
đứng nghiêm. chào
vào hàng
phắc
bỏ hàng
lúc lắc
lông bông một ngày
đứng nghiêm đứng nghiêm
dòm trời sảng khoái
ngó đất khật khùng
đứng im đứng im
nghe chiều bước
tới
nghe tượng mòn vai
Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi



















