Thơ Quỳnh. 10

Posted: 30/10/2015 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

bệnh
mùa thu miên man cơn bệnh
ngoài hiên rải cọng nắng vàng
thèm trổi dậy như thèm sống
cả đời mình nỗi bất an

thèm ngồi dậy như thèm ăn
cho cây cối thêm sức sống
mẹ đem cho mấy quả cam
thơm bát cháo lành bạn nấu

thuốc thang vợ hiền chăm mớm
đời mình chẳng ước chi hơn
từ niềm xa xôi thầm lặng
lòng xin ở mãi an bình
trăm cánh tay mềm gối xuống

thiêm thiếp
thiêm thiếp ngủ
giữa mùa hoang rụng trái
đôi mắt người thầm lặng cánh
như hoa
người cứ viết cho đời tôi mệt lả
người cứ đi
liều lĩnh với yên hà

mộng hươu nai
đêm nhón gót quanh rừng thất thủ
thấy sơn tiều nằm dưới cội mai
đừng thức nhé. đêm chưa về đủ
cho hoang đường giấc mộng hươu nai

tiếng đầy
chợt nghe tiếng mẹ đầy hồn
một chiều cách một chiều con vẫn chiều

nàng nằm
nàng nằm một dáng
ngời lên đồi non
môi hồng nguyên đáng
e ấp vú son
xanh hồn liễu ngạn
nước vỗ quên ngàn

bắc phương trúc rừng tóc còn xanh
[tặng Bùi Bảo Trúc]

tóc đã chải bốn ngàn xưa lồng lộng
cho giang hồ trói buộc những miền xanh
người sực tỉnh giữa mê si cuồng vọng
lòng tinh sương còn hẹn với không đành

con mắt động từ ẩn tình khơi động
ừ thôi thúc đường quán chẳng nên gì
nhắc với nhé kẻ ù lì câm nín
cho bùng lên sâu thẳm một tức thì

con sông ấy buổi đưa tay thề thốt
vẫy mơ hồ trong một chuyến đi khơi
ướm hỏi được lời gì trên sóng nước
buồn thanh niên dấu ấn gẫy bên đời

ngồi đâu mặt với biển đời vô tướng
từng khúc quanh từng hiện diện u trầm
rồi buồn bã ôm một đời câm hướng
sợi tóc hờ trên vực thẳm nghìn năm

ôi tóc xanh thuở nào lấp lánh sáng
có còn đâu mai mốt có còn gì
đường sương nhẹ hoa hồng hay ngõ nắng
có về nghe giang ải lạnh biên thuỳ

có vẽ lại đường chim hồng tuyệt mỏi
dặm tàn phai trong mộ khúc hao gầy
hồn nguyên thuỷ chân dung ngời bối rối
mắt lệ mù hoan lạc dưới ngàn mây

phai hết ý vườn chiều thêm mấy nỗi
ngàn dâu xanh thương nội cỏ vô tình
hồn tĩnh mặc cho tang bồng chắn lối
sầu lên chưa mà rượu đã khô bình

thôi trả hết cho suối nguồn hiu quạnh
bờ cỏ non và gót mộng đăng trình
ngồi xuống đó một đêm dài yên tịnh
nhìn ngu ngơ và hát khẽ riêng mình

xin uống vội cả đất trời vĩnh phúc
sợ mai xa sương nắng lộ nguyên hình
hồn trúc thuỷ nhớ vọng thầm sao bắc
đá tự trầm khắc khoải một dòng kinh

ôi giao cảm với nỗi đời khốc liệt
tay buông đi hồn ẩm thấu ưu phiền
tóc đã chải bốn ngàn năm hào kiệt
anh hùng nào không chết giữa thuyền quyên

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.