Một một hai ngàn mười sáu | Tết Đơn Dương | Bốn mươi năm buồn tênh | Một bài thơ mong lắm

Posted: 03/01/2016 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_tren_doi_da_lat-dinh_cuong
Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Một một hai ngàn mười sáu

Hôm nay ngày đầu năm đẹp chưa lòng mong ước: Những nhánh liễu dài thượt long lanh những mầm sương!

Tôi viết một chữ Thương, gửi cho ai, ai biết! Ôi lòng tôi tha thiết thương nhớ em mà thôi!

Chúng ta ở hai trời, người đầu non cuối biển. Cảm ơn sương lưu luyến từ bữa đời biển dâu…

Chúng ta có đi đâu thì vẫn…mù sương đó! Ngày đầu năm hoa nở, giọt mù sương long lanh!

Em ơi liễu mấy cành đếm cho anh nghe với, đếm cho ngày năm mới…còn xa nhau bao lâu?

Kìa, đôi chim bồ câu, rỉa lông ngày năm mới. Ngày, mỗi ngày sắp tới, anh nói gì với em?

Sao mình không là chim để bay liền cùng cánh? Sao mình không liền nhánh như cây liễu kia, kìa?

Anh nhớ quá hoa quỳ, nở cuối năm, tháng Chạp. Nhớ bài thơ bản nháp, chữ nào cũng em yêu…

Anh nhớ ơi những chiều áo dài em tan học, bụi phấn còn thơm phức trên tóc em gió bay…

Những ngày xưa, hôm nay, đó, đầu ngày năm mới, ước mơ lòng vẫn đợi một ngày mới năm sau?

Tình đẹp – tình chiêm bao? Đời đẹp – chừng nào có? Kết thúc bài thơ nhỏ mà nhớ em vô cùng!

Bốn mươi năm trông mong ngày thái hòa chưa thấy. Con sông đời cứ chảy. Con sông đời bao la…

 

Tết Đơn Dương

Xe đậu trước nhà. Hai cánh cổng
Ba kìa, Ba đó, Mạ kìa, kia!
Cháu ôm cứng ngắt Ông Bà Ngoại
Ôi Tết! Ông Bà mắt đỏ hoe…

Cha mẹ đã già, mong cháu con
Đứa ra tận Huế, đứa Sài Gòn
Đìu hiu năm tháng ngôi nhà cổ
Mái rạ buồn hiu mấy nắng sương!

Em ở Sài Gòn, về Tết sớm
Mạ chờ Ba đợi…vẫn nôn nao
Cầm tay Ba Mạ thương chi lạ
Em đẹp như xưa, má ửng đào!

Hai đứa cháu không rời bước Ngoại
Chỉ mây trên núi, bụi bên đường
Nói quê mình đẹp, hoa quỳ nở
Chúng nói gì nghe cũng muốn hôn!

Em nói gì, anh nghe cũng nhớ…
Quê nhà xa quá, nhớ càng xa
Nghe phone em kể về chơi Tết
Tưởng tượng mùa Xuân trước cổng nhà!

Em ở Dran lên Ngoạn Mục
Nhìn giùm anh với mây Cà Beu
Nhìn giùm anh với trăng Tùng Nghĩa
Hái hộ giùm anh mấy ý thơ!

Em có thăm ai bên Filnôm
Hãy đi xe ngựa để nghe giòn
Giòn tan những tiếng chào năm mới
Có tiếng anh chào thăm Cố Hương!

Em nói gì, anh nghe cũng nhớ
Nhắc cho anh nhớ nhé hoa quỳ
Nhắc cho anh nhớ hồi xưa lắm
Anh gặp em, mừng, không bước đi…

Em ơi anh nhớ hai cây đào
Trước ngõ nhà em, hoa lao xao…
Quỳ chen nhánh nở bên bờ giậu
Em, áo vàng phơi…nhớ biết bao!

 

Bốn mươi năm buồn tênh

Hồi anh về trường Nữ, em đã đi lấy chồng. Gió lồng lộng bên sông, gió lùa khung cửa kính. Tiếng đập khẽ mà lạnh. Rung rung và rưng rưng. Anh nhiều lần đã ngưng giảng bài vì ngào nghẹn. Em là con chim én anh thấy bay ngoài sân. Em là áng phù vân hay áo dài ngày cưới? Đà Lạt buồn vời vợi. Hoa quỳ nở buồn hiu. Mưa chợt bay buổi chiều. Buổi chiều mưa bất chợt…

Buổi chiều khi tan học, anh chào hết học trò, anh chào nét ngây thơ, anh nhớ em chi lạ. Anh nhớ em nón lá mưa nghiêng chiều mưa nghiêng. Anh nhớ em. Nhớ em. Nói âm thầm. Nho nhỏ. Con sông chiều bớt gió, nước rẽ dòng. Lăn tăn. Anh nghĩ em là trăng rẽ đôi đàng sông nước. Anh nhớ em từng bước chầm chậm bên đường hoa. Đường hoa, đây, không xa, sao em xa vời vợi?

Năm bảy lăm không đợi…mà rồi anh cũng xa! Rừng núi vẫn nở hoa…mà toàn hoa nước mắt. Em ơi anh không khóc…sao…mà ướt hết hoa? Cơn gió lạnh bay qua. Cơn mưa chiều nho nhỏ. Cầm củ sắn lột vỏ. Bữa ăn tối. Rồi thôi. Rồi quên đi một thời. Quên đi đời bụi phấn. Em dãi dầu mưa nắng giống như Mạ ngày xưa…khi em đã qua đò và con đò tới bến!

Bốn mươi năm khói quyện, anh đốt điếu thuốc nhìn. Rồi một lúc làm thinh, làm bài thơ. Bật lửa. Em ơi lửa màu đỏ, tình yêu thì màu xanh. Áo dài em mong manh chắc rã rời nắng gió? Anh bứt một ngọn cỏ, anh cắn cỏ. Kêu em! Lúc đó vầng trăng lên, lúc đó trời ngó xuống. Chắc ông Trời phiền muộn sao anh lại kêu em, tại vì em có tên của loài chim xanh biếc đã bay đi biền biệt trong rừng sâu rừng xanh? Bốn mươi năm buồn tênh…

 

Một bài thơ mong lắm

Cũng muốn làm một bài thơ dễ thương
Khi bâng quơ thấy lá rụng bên đường
Người con gái đưa tay hứng lá
Nghĩ là nàng vui nhưng lại thấy nàng buồn…

Chút xíu đó mà thơ ngào nghẹn
Mở đầu rồi, thơ chẳng phải thơ
Những ý đẹp nâng niu đều mất biến
Lá vàng bay nghĩ đến những giọt mưa…

Những tiếng chuông rơi cũng là mưa, dám lắm
Sáng mùa Đông, chờ nắng, chưa lên
Những tiếng chuông, những tiếng rên của gió
Có tiếng nào không nhỉ của em?

Hỡi những em nhỏ trên đường đi học
Tôi nhớ sao thuở tôi làm Thầy
Đà Lạt cũ trong lòng tôi bỗng thức
Sáng mù sương tóc biếc bay bay…

Bốn mươi năm tôi xa trường lớp
Hoa quỳ vàng vẫn nở muôn năm
Tôi ước có một lần về thăm Đà Lạt
Biết bao giờ tôi mở cánh tay ôm?

Tôi nhớ có một lần tôi quỳ xuống
Đỡ đứa học trò vừa hái một nụ hoa
Em lỡ chân trợt nằm dưới vũng
Thấy áo Thầy dính bùn em úp mặt khóc òa…

Em xin lỗi Thầy, ôi dễ thương chi lạ
Tôi lấy câu này kết thúc một bài thơ
Xin cảm ơn người con gái đưa tay hứng lá
Xin cảm ơn những tiếng chuông bơ vơ

Trần Vấn Lệ
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.