Bài nhìn lên kệ sách 6

Posted: 09/01/2016 in Hồ Đình Nghiêm, Tùy Bút / Tản Mạn / Tạp Ghi
Tags:

Hồ Đình Nghiêm

dinh_cuong-portrait
Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Hoạ sĩ Đinh Cường đã vừa lặng lẽ ra đi, đêm 7 tháng 1 ở Virginia. Bài thơ mới nhất của anh- ngờ đâu là sau cùng- “bài nhìn lên kệ sách 5” có ghi năm tháng bên dưới: Jan. 3, 2016. Đầu năm. 3 tháng giêng. Bây giờ là 8 tháng 1. Đã mấy ngày lật vội sang trang? Sao ngỡ như mới hôm qua mới hôm kia, mới bữa tê mới bữa nhiếp? Mới, mực chưa kịp khô, sơn chưa kịp ráo. Mực và sơn từ nay nguội lạnh, thôi hân hoan đón bút chờ cọ nhúng vào, vẽ cho đời chút cảnh sắc trôi cùng mộng mị hư hao. Bôi trét vào những bất toàn hiện hữu giữa cuộc sống chút hương sắc trầm mặc. Một tiếng còi tàu uất nghẹn trôi giữa chiều là thứ âm thanh vẫn thường có mặt trong thơ anh. Chút đắng lòng phải tinh ý mới phát hiện. Anh thích Tô Thuỳ Yên ở mấy chữ dung dị: “Nước Mỹ quá rộng và quá buồn”.

Mình lấy tựa đề này, váng vất niềm tưởng nhớ tới anh nhưng tin sẽ không viết nốt được loạt bài khác, sắp hàng thứ tự bằng những con số 7, 8, 9… Nhìn lên kệ sách đang hư hao thiếu hụt dần những khuôn mặt tác giả. Mai Thảo nói: “Nơi một ngàn chương thiếu một tờ”, cái thiếu kia khác với tình cảnh mà chúng ta đang đương cự với thời gian, thứ vẫn chuyên cần ra tay tước đoạt dần từng tờ một, xé rời đi, đành đoạn mỏng dần, sút chỉ, rụng gáy, long bìa, tan tác và… cát bụi lại về với nơi phát xuất. Lạnh sâu tuyệt vọng một nỗi niềm.

Trong những người câm nín tuân thủ lần lượt xếp hàng cởi áo quy hàng kia chỉ có Bùi Giáng là người gióng tiếng bất bình, cự nự:

….
Mày mấy tuổi Tử Thần ôi thế hử
Tao trung niên mày chẳng nể nang gì
Làm thi sĩ suốt bình sinh xuôi ngược
Gieo lộn vần sầu não thật lâm ly
Tử Thần ạ! Tao không bằng lòng thế
Bài thơ còn dang dở một hoạt sinh
Một biển dâu cũng dơ dáng dại hình…
(trích bài Tái tặng Tử Thần)

Tử Thần ạ! Một phen nào có dịp
Tao kể cho mày rõ một phen chơi
Chuyện trần gian cũng não dạ bời bời
Nhưng Phở Tái bốc hơi êm dịu quá
…..
Tử Thần ạ! Một chiều nào lãng đãng
Mày dừng chân nơi dương thế thơ ngây
Thì sự tình ắt có thể đổi thay
Và sự huống ắt nhiên là cũng thể
(Ý niệm ấy khó khăn hay là dễ
Cũng tuỳ mày quyết định đó- mà thôi).
(trích bài Tái bút cho Tử Thần)

Bùi tiên sinh, chỉ riêng người mới đủ thẩm quyền cà rỡn mày tao chi tớ với bóng đen tay cầm lưỡi hái kia. Bình sinh “thằng chả” vẫn bịt tai nhắm mắt và khi luỹ ho, chúng sinh chỉ có duy một động thái: Cung kính không bằng phụng mạng. Ngay cả nhân vật mang nhiều truyền thuyết có tên gọi Hoa Đà, kẻ luôn tự phụ cải tử hoàn sinh cũng một chữ vui vẻ hai chữ bằng lòng khi nghiệm ra lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát để nắm lấy bàn tay lạnh lẽo đầy âm khí kia. Và Hoa Đà, vị thầy thuốc tài ba rất mực kia có lẽ là người đầu tiên sáng lập ra trang mạng “botay.com”. Làm gì hơn nếu không muốn nói là mãi mãi xuôi tay? Có là tài thánh cũng không cãi được ý trời!

Anh Đinh Cường, chúng ta từng đồng ý rằng hạnh phúc hoặc nỗi khổ đau là thứ mà chúng ta luôn bất lực một tỏ bày. Trong nỗi buồn đột ngột chạm đáy này, loay hoay chỉ riêng vọng nghe tiếng thở dài, dài ví bằng những tháng năm từ độ thôi gần kề bên nhau. Anh đi thanh thản cuộc lữ cuối đời. Chỉ mong có thế. Một và chỉ một mà thôi. Nguyện thuỳ hào quang nhi tiếp độ, tiếp triệu phụng vị chi hương linh, văn kim tái thân triệu thỉnh, thỉnh hương linh lai đáo linh sàng thính Pháp văn Kinh tiệm hình sắc vị. Nhứt thành thượng đạt, vạn tội băng tiêu, nguyện chư hương linh đắc độ cao siêu, kỳ gia quyến hàm triêm lợi lạc. Nam mô A di đà Phật.

Hồ Đình Nghiêm
Nguồn: Tác giả gửi bài và ảnh

Bình luận đã được đóng.