Lê Văn Hiếu
Tôi chưa thèm ra đi
Đám tang tôi nhiều bạn rượu đi qua
Vài cô gái đọc thơ tôi buồn ngân ngấn nước
Người bạn núi
vác đến ché rượu cần
Mở nắp, cắm vòi hướng về phía tôi
Tôi nhẩn nha nhấp
Nhẩn nha hút hương đời
Uống đôi mắt nồng nàn tha thiết ấy
Tôi say trong khi tôi ngừng thở
Tôi ngừng thở và tôi say
Ngọn nến chứng minh khuôn mặt lửa của tôi
Con Thạch Sùng chứng minh sự tiếc rẻ của tôi
Con Sóc bông vừa sẩy hôm qua
Chưa kịp nghe con Gà rừng tôi yêu gáy sáng
Bài thơ tình viết dở chừng, chưa kịp gửi
Lời tỏ tình còn ép trong lồng ngực
Lời tình theo tôi vãng
Con Thạch Sùng mãi tiếc rẻ hộ tôi
Leo lên tường tặc lưỡi
Thế là tôi sống lại
Tôi chưa thèm ra đi …
Đêm nằm nghe tiếng rắn gọi tình
Vâng, tôi đã nghe khi trời vừa sập tối
Tiếng huýt sáo
Tiếng huýt sáo vu vơ
Tôi nghĩ một chàng trai đang yêu huýt
Vang vang trên đường về
Huýt trước bụi ô rô bên cạnh nhà tôi
Nơi có mấy cô gái vừa đủ lớn
Bộ ngực vừa đủ phập phồng
Đôi mắt vừa đủ nhớ
Mái tóc vừa đủ tỏa hương
Gót chân vừa đủ đẹp con đường
Tôi nghĩ có nhiều chàng trai huýt
Tấu khúc nhạc quen
Những lời tỏ tình
Rất thắm .
Không như tiếng kèn lá ở một quê xứ
Không là tiếng Khèn
Không là tiếng từ đôi môi các chàng trai trẻ quê tôi
Không là tiếng một thời của riêng tôi nữa
Vâng, tôi đã nghe
Tiếng huýt rất lạ, rất dài hơi
không phải của người .
Hóa ra tiếng Rắn
Tiếng Rắn gọi tình
Trời sắp tròn Trăng …
Lê Văn Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi



















