Về phía mùa xuân | Đời như giọt cà phê | Anh và em

Posted: 17/01/2016 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm

cheo_thuyen

Về phía mùa xuân

Tặng chị Lộc Tưởng và anh Lương Thư Trung

Ta về quê chuyến đò trưa
Nghe sông hát những lời chưa muộn phiền
Tóc dài nón lá che nghiêng
Yêu người từ độ hẹn nguyền tóc tơ

Ta về viết tiếp bài thơ
Áo thơm hơi ấm mắt ngơ ngẩn tình
Ráng chiều đỏ phía bình minh
Ước mơ nỗi khổ cứ rình rập nhau

Ta về đêm chạm chiêm bao
Nên cho và nhận xé rào nhân duyên
Trần gian từ lúc đảo điên
Trăng treo đầu núi một tiền kiếp mưa

Ta về tìm lại ngày xưa
Bốn phương lạ lẫm gió vừa thổi lên
Lục bình tím khúc sông quen
Mùa xuân năm cũ nhớ quên bây giờ !

15.01.2016

 

Đời như giọt cà phê

Đời buồn như giọt cà phê
Ngựa quen đường cũ, người mê muội hoài
Thân em bến nước mười hai
Kiếp ta trôi nổi nên hoài gian truân

Đời ai cũng có lỗi lầm
Đi mưa để ướt số phần công danh
Tóc dài trên phố áo xanh
Vẽ nên thời cuộc bức tranh muộn phiền

Đời còn gian dối đảo điên
Thời nay nhân cách người đem bán rồi
Dọc đường nhìn thấy nụ cười
Hóa ra ta nợ em rồi, nụ hôn

Đời chưa phân biệt oán, ơn
Nên sương khói phủ ngập hồn biển dâu
Trăm năm, mười thế kỷ, đau (*)
Sơn hà nguy biến trắng màu tóc ta !

(*) 100 năm đô hộ giặc Tây, 1000 năm đô hộ giặc Tàu

 

Anh và em

Anh dòng sông êm ả
Em con thuyền về xuôi
Thời gian chờ ở bến
Anh và em ngỏ lời!

Tóc dài làn sóng lượn
Mắt ướt với ngàn xưa
Ướp tình anh hương gió
Em nói gì trong mưa!

Anh treo hoài nỗi nhớ
Khi thành phố lên đèn
Hoa nhà ai hương thoảng
Tương tư anh và em!

Bờ mi em khép lại
Là lúc anh mở lòng
Là lúc ta đắm đuối
Không gian và hư không!

Lại hương mùa hoa nở
Sương đọng lá đời xanh
Nhịp tim hòa nhịp thở
Mắt em cười mắt anh!

Đất trời như gần lại
Anh và em cũng gần
Ngoài kia đời rất trẻ
Anh cho em mùa xuân!

Trúc Thanh Tâm
(Châu Đốc)
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.