Huy Uyên
Tình người em gái La-Gi
Đậm dấu chân người về Sông Phan
Xóm Ba-Đăng tháng năm chài lưới
bao ngày mưa bấc thổi qua làng
những cánh buồm căng gió thổi .
Em, tình cô gái nghèo bến đợi
chợ chiều quang gánh mẹ sớm hôm
biển hát khúc tình
em chưa hề nói
thương anh !
Anh hẹn về làng biển Tân-Lang
tắm mát dưới hàng dừa Phước-Lộc
ngọn bấc xưa thổi đượm mối tình
vẫn nước lớn nước ròng trắng màu sóng bạc .
Đã quên cánh buồm “triều-phiên-hải-giác” (*)
Khe-Gà anh ngày bỏ lễ, ta qua
lời nguyền hóa đầu xanh chớm bạc
cùng bên nhau vui chuyện quê nhà .
La-Gi rộn rã năm tháng phố-phường
nặng tình bao người xưa đất cũ
những con còng chở gió vào xuân
thầm thì Hàm-Tân hoa xoan tím nở .
Ngày em về lao xao hoa lá
dịu dàng hai má em hồng
sông Dinh chảy về đâu ngọt dòng tôm cá
bên đường xuân đợi, chờ, mong .
(*) “Phong táp sơn yên truyền pháo hưởng
Triều-phiên-hải-giác trợ bề thanh!”
tạm dịch:
Gió giật sườn non rền tựa súng
súng dồi góc biển trông âm vang!.
Em, mùa xuân và tình cũ .
Cầm tình em lang thang khắp phố
thả tim trôi sông cũ, xuân về
bên cuối trời còn ai mắt đỏ
có khép lòng theo bóng một người đi .
Có phải nhà ai hoa đỏ đầy thềm
tôi quanh đời bể dâu ngày trước
đường xưa giờ đẫm ướt hơi sương
em đâu mà đèn giăng mờ cuối phố .
Bến sông cũ vắng chuyến phà Đà-Nẵng
chở em qua vội vã cùng sông
đêm thị-thành tối muộn
góc quê trời trở gió chao nghiêng .
Em chôn sâu ký-ức tượng buồn
ngôi nhà ngày chia tay em khóc
lần đầu em cuống quít môi hôn
hai ta giữa trời hạnh-phúc .
Có phải em quên rồi tiếng hát
buổi quạnh hiu em tay vẫy lên xe
con đường dài sâu đơn độc
còn gì đâu buổi đưa tiễn đi về .
Nỗi nhớ ngủ buồn trên những lá xanh
trên cao sao đổi ngôi chìm khuất
em mang tim đi đâu đành bỏ lại mối tình
chôn rồi nghĩa trang người buổi trước .
Tình yêu em quanh đây tội nghiệp
bến xuân về tôi đợi chờ ai
vờ bay thôi mộng đời tưởng tiếc
bỏ quên thôi tháng rộng năm dài .
Em bơ vơ hạt bụi bên trời
cầm tình đi bỏ chiều nắng tắt
đêm rơi mù theo ánh đèn khuya
hoài niệm qua một thời dại trẻ .
Và mùa đông lạnh người quê quán
thắp mắt em một chút xuân về
môi má em hồng chiều xuân muộn
để tôi rót sầu theo một ngày đi .
Có phải chiều nay em bên chợ quê
mưa bay qua dỗ lòng em tím tái
là cánh hoa xuân nở buổi xuân thì
đêm quay lại nghe tiếng ai gọi mãi
Tôi ly rượu đầy suốt đời phiêu dạt
em đi lẻ bóng đò xưa
hoàng hôn trải trên sông lặng lẽ
đợi chờ ai ngày cũ quay về .
Ở ngã ba đường em bỏ con tim
tình yêu người hề đâu không trở lại
suốt đời tôi hoài mãi đi tìm
biết ngày nào em quay về bến cũ .
Đã qua rồi hoang trôi đâu đó
em còn nhớ không ngày tết quê nhà
mưa pha sương trong cơn mưa bụi
nhớ em nhiều chiều rét ngọt ba mươi .
Có về không em hờn tủi quê nghèo
thắp lên ai tình mênh mông nhớ
khói cơm chiều thả mái liêu xiêu
ngoài vườn xuân trải đầy lá cỏ .
Em của tôi ơi còn có nhớ
cả một đời dăm mắt bóng hình ai .
(4 tết Bính-Thìn)
Huy Uyên
Nguồn: Tác giả gửi



















