Hai góc trời xuân

Posted: 29/02/2016 in Hoàng Anh 79, Thơ

Hoàng Anh 79

bien_chieu

Hai góc trời xuân

Ta với em hai góc trời xuân
Em bên kia biển xa muôn trùng
Ta bên nầy nắng chiều hiu quạnh
Lê gót chân buồn thương nhớ thương

Xuân đã về đây trên nhánh mai
Đợi em hay đợi nét tàn phai
Của bàn chân lạnh đi lưng gió
Của tóc mây bay sợi vắn dài

Xuân đã về trên phố đợi chờ
Như câu kinh niệm chốn hư vô
Ôm em ôm cả thời yêu dấu
Trên lóng tay gầy khô héo khô

Sông núi mịt mùng em ở đâu
Còn đây trinh tiết nụ hôn đầu
Thơm như thánh nữ đêm trăng tận
Lầm lỡ một đời bao đớn đau

Xuân sẽ phai tàn trên thịt da
Rồi ta đi biệt một phương xa
Giữa mùa giông tố tim thoi thóp
Đâu bến sông quê sợi khói nhà !

14/2/2016

Trăm năm không phải là vô hạn

Nếu mai ta chết mang ra biển
Như gã tình sầu Du Tử Lê
Mênh mông sóng nước hồn linh hiển
Còn dấu yêu xưa một lối về

Muôn ngã đường đi nên dễ lạc
Như tình mình mất dấu chân chim
Sương khói bên đời bay lãng đãng
Còn ai thương nhớ để ta tìm

Nếu mai em có về nơi cũ
Hãy nhặt dùm ta giọt lệ sầu
Vờ thôi nâng nhẹ loài hoa rũ
Tím cả trời chiều tím bể dâu

Trăm năm không phải là vô hạn
Sinh tử vòng đời đâu chỉ ta
Cứ thế liều mình chơi xả láng
Chết rồi khanh tướng cũng thành ma

Nếu mai ta chết em không đến
Ta uống mình ta chén rượu buồn
Chắc chắn rồi thì ta rất giận
Giận tình đen bạc. Nghỉ chơi luôn !

21/02/2016
Hoàng Anh 79
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.