Thơ Quỳnh. 18

Posted: 14/03/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

chép một lời

thôi nội cỏ trăng ngàn đau vĩnh thuý
tóc có buồn dang dở ngọn sầu mây
ngần huyết mạch một tuổi nào phung phí
cầm tay se nhìn dấu chỉ hao gầy

người khuất tịch hay quay về cũng thế
khác gì đâu mầu suối vẫn la đà
sương vẫn thở muôn chiều trên cánh lá
nắng vẫn tàn run bẩy một thành hoa

dòng hương thuỷ có muôn lần thệ ước
người xa xăm bờ đá dẫu khóc rồi
tường rêu lạnh chim về thương mái ngói
vành tang không rơm cỏ mấy đắp bồi

nên suốt kiếp là xanh hư vàng mộ
chùm hoang sao băng vội ý dương trần
người vỡ nhẽ với đời riêng thầm nói
từ ra đi cùng biển phục sông trầm

cho hài xuống cụm mây trời quyến luyến
trường thiên ca miên ải nối du cầm
lòng đã hẹn một mùa trăng đỗ bến
chép một lời hoa nguyệt giữa triều âm

vĩnh phúc. những cơn mưa về luân vũ

em đứng làm chi đời nát dột
mưa ở ngoài trời mưa rất lâu
mưa lạnh vai người mưa ướt tóc
tay nhỏ làm sao che ngang đầu
chân nhỏ làm sao về thăm mẹ
thăm đồng lúa chín mùa hoa ngâu
vàng son dấu bụi mờ năm tháng
yếm trắng thơ ngây hồn qua cầu
gió thổi mất em chiều chủ nhật
chiều trời không nắng mà mưa mau
gió thổi em đi buồn quấn chặn
tùng phong trên vai áo đã nhầu
anh khép ơ hờ song ngục thất
lòng buồn đâu dễ nhốt đời nhau
mưa chạy trên đường mưa chật đất
anh đuổi theo mưa mấy đoạn tầu
nghe trong đưa tiễn chùng sắt thép
nghìn lời chưa đủ nói một câu
gió thổi em vào khung cửa hẹp
mưa còn luân vũ vạn ngày sau

cõi hồn

nằm ườn ra. ngày
trích thân rả róng
lôi một bàn tay
lời hâm hấp nóng
trời đổ bệnh mùa
người lây bệnh đất
tim óc vật vờ
chiều không mọc tóc
đêm ho tràn bờ
miếng hồn lấp lánh
bỗng ngời như thơ
đỏ son lòng dạ
yêu hoa. không ngờ
mê cơn đồng thiếp
mạch gỗ rung ngầm
trăng loe thần thái
gió trá hình năm
hoán chuyển phiên đời
châu mai vàng lửa
cháy rạt cơ ngơi
ôm con bé bỏng
mà ru như cười
tít tắp bọt sóng
chiến dã mù khơi
tim người bịt lỗ
máu vẫn rịn trào
gợn gờ huyết thống
một tờ nghiêng sao

chuyện trò

cũng chỉ là thơ lẫn với thơ
chẳng nói cao xa chỉ chuyện trò
tầm thường như một cây bông giấy
nở dưới tường ai buổi đợi chờ

thuở người đi giữa nắng ban trưa
không nón cầm tay vẫn thẹn thùa
má hồng như độ hồng đương chín
hạt trắng răng cười nom dễ ưa

là thơ ngưng giữa khoảng không chiều
lượn lờ như ngọn khói phiêu phiêu
những mái nhà nằm yên lặng thế
những lối người theo bỗng dặt dìu

Hoàng Xuân Sơn
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.